8.
Sau một chuyến mua sắm xả láng lấy lại tinh thần, tôi quyết định quay lại đường đua sự nghiệp.Ba mẹ sẵn sàng hỗ trợ cho tôi nhiều nguồn lực, cộng thêm kinh nghiệm tôi tích lũy từ trước, lần này tôi chọn tự mình khởi nghiệp.
Phó Viễn Châu cũng không để mọi chuyện kéo dài — đội ngũ dưới trướng anh hành động cực kỳ nhanh gọn.Chỉ trong vài ngày, tin tức Hà Phương và Tiền Sâm bị sa thải đã lan truyền khắp các công ty trong ngành.Lý do bị đuổi cũng được truyền tai nhau, khiến hai người họ gần như không còn cơ hội tìm được một công việc tử tế nữa.
Hôm đó, tôi đến công ty của Phó Viễn Châu để lấy tài liệu.Vừa bước vào thang máy, tôi đã nghe thấy trong văn phòng có tiếng la hét vang lên.Mọi người vừa nhìn điện thoại xong liền nhốn nháo lao về phía tầng thượng.
Tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng vài từ như “Hà Phương”, “tự sát”...
Chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều, tôi lập tức bấm thang máy lên tầng cao nhất.
Và ngay khi cửa mở, cảnh tượng trước mắt khiến tôi hoàn toàn sững sờ.
Hà Phương đang cầm một con dao nhà bếp, điên cuồng vung loạn trong không khí.Cô ta ngồi vắt vẻo ở mép tầng thượng, thân người lắc lư như chỉ chực đổ xuống.Trước mặt còn đặt hẳn một chiếc điện thoại — đang phát trực tiếp.
Tự sát? Hay đang livestream để gây áp lực?
Tôi ghé tai nghe lỏm vài lời thì cũng lờ mờ đoán được ngọn nguồn.
Sau khi bị sa thải, hai vợ chồng Hà Phương – Tiền Sâm vì phải bồi thường khoản tiền lớn nên phải bán xe bán nhà.Thế nhưng, cho dù bán hết cũng chưa đủ trả nợ một nửa.
Sự nghiệp đổ sông đổ bể, ngày nào ở nhà cũng cãi vã, hằn học lẫn nhau.
Đứa con trai học lớp 12 bị ảnh hưởng nặng nề, không thể tập trung ôn thi.Gần đến ngày thi đại học, nó bùng nổ, tuyên bố muốn cắt đứt quan hệ với cả hai.
Thế nhưng…Hà Phương lại đem tất cả lỗi lầm đổ lên đầu tôi.
Trước ống kính livestream, cô ta vừa khóc vừa gào, nước mắt nước mũi tèm lem:“Đều là tại cô ta… Nếu không có Cố Tiểu Niệm, cuộc đời tôi đâu ra nông nỗi này!”
Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.Đúng là… diễn sâu thật sự.Nhưng lần này, chẳng ai thương nổi nữa rồi.
“Công ty vô lương tâm! Cặp vợ chồng máu lạnh! Chính chúng mày đã khiến tao nhà tan cửa nát, chồng con ly tán!”“Tôi chỉ là tốt bụng nhắc nhở Cố Tiểu Niệm — bảo nó còn trẻ, đừng đi sai đường… Ai ngờ lại bị trả thù tàn nhẫn như vậy!”“Xin mọi người hãy phân xử giúp tôi, cứu lấy một người phụ nữ đáng thương như tôi đi mà!”
Trên màn hình livestream, hàng loạt bình luận tràn vào như thủy triều:
【Tàn nhẫn quá rồi! Ép người ta đến mức này là muốn hại chết cả nhà người ta sao?】【Chỉ là hiểu lầm thôi mà, có tiền rồi muốn chèn ép người khác à? Bọn lao động như tụi tôi sống làm sao nữa?】【Cố Tiểu Niệm chết đi! Công ty đen tối sớm sụp đổ đi cho rồi!】
Màn hình ngập tràn những lời chửi rủa, đọc đến nghẹn họng.Cô ta còn biết xấu hổ là gì không vậy?
Tôi đang định gọi cho thư ký Vương để xử lý khẩn, thì phía xa đã vang lên tiếng hô hoảng hốt từ nhóm nhân viên:
“Cổ phiếu công ty đang tụt dốc không phanh!”“Chẳng lẽ công ty sắp sập thật rồi sao?!”
Tim tôi như bị ai bóp chặt.Đây là công ty do chính tay Phó Viễn Châu gây dựng — từng viên gạch, từng dòng máu.Năm đó, để cưới được tôi, anh đã dùng công ty này làm bằng chứng chứng minh với ba mẹ tôi rằng anh có năng lực, có tương lai.
Bây giờ nghe tin cổ phiếu rớt thảm như thế, dù ngoài mặt tôi vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng lòng thì chẳng dễ chịu gì.
Đang nghĩ ngợi, thì chợt thấy Hà Phương — không biết từ khi nào đã phát hiện ra tôi —Hai mắt đỏ ngầu, cầm chặt con dao trên tay, lao thẳng về phía tôi như phát điên.
Nhân viên chung quanh kinh hoàng gào lên, cả tầng thượng rối loạn như bầy ong vỡ tổ.
Tình huống này… hoàn toàn mất kiểm soát rồi!
9.
“Dừng tay!”“Không được manh động!”
Một nhóm cảnh sát bất ngờ ập tới, lập tức bao vây Hà Phương.Con dao trong tay cô ta bị giật đi, bản thân thì bị ghì chặt xuống đất, miệng vẫn điên cuồng gào tên tôi đến khản đặc.
May mắn là — tôi đã báo cảnh sát từ trước.
Sau một phen hú vía, dù sự việc được kiểm soát, tôi cũng hiểu ra một điều:Không thể cứ ngồi yên để mặc người ta muốn vu khống, muốn phá hoại thế nào cũng được.
Từ khi livestream của Hà Phương phát tán ra ngoài, cổ phiếu công ty liên tục lao dốc.Địa chỉ nhà tôi cũng bị người ta đào bới tung lên mạng.Từng kiện hàng đầy lời đe dọa, chửi rủa được gửi đến dồn dập — từ những người chẳng hiểu gì ngoài vài câu xảo trá của cô ta.
Bằng chứng à?Tôi có thừa.
Ban đầu tôi chỉ nghĩ, nếu Hà Phương biết sai mà nhận lỗi, tôi sẵn lòng bỏ qua.Dù sao thì, người như cô ta cũng không đáng để tôi tốn thời gian.