10
Sau khi bàn bạc đi bàn bạc lại với bố mẹ, cuối cùng chúng tôi đồng ý:
Tôi tiếp tục làm thêm ở khách sạn, nhưng phải về trường sớm hơn một tuần.
Nói cách khác, công việc làm thêm đầu tiên của tôi sẽ kết thúc sau 10 ngày nữa.
Trong 10 ngày đó, bố tôi sẽ đưa đón tôi đi làm.
Để đảm bảo an toàn, quản lý còn bố trí thêm hai đồng nghiệp làm ca đêm, để tránh xảy ra rắc rối.
Một người là đàn ông họ Lâm, ngoài 30 tuổi, chúng tôi thường gọi là anh Lâm.
Người kia là cô gái 23 tuổi, tên Nguyễn Ôn, vừa tốt nghiệp đại học, vừa làm lễ tân vừa chuẩn bị thi công chức.
Nghe nói tôi là người đã báo cảnh sát, Nguyễn Ôn ôm lấy tôi, liên tục khen ngợi:
“Cậu thật giỏi, đổi là mình thì chắc chắn không phát hiện ra điều gì.”
“Dù có tìm thấy camera, mình cũng không dám báo cảnh sát.”
“Giỏi gì mà giỏi,” anh Lâm đứng bên lườm mắt,
“Chẳng phải mấy cô gái đó không biết tự trọng sao? Cô gái tự trọng làm gì có chuyện thuê phòng trước khi cưới?”
“Cậu trai kia quả là sai, nhưng mấy cô gái đó hoàn toàn vô can chắc?”
“Con gái bây giờ chẳng biết giữ mình chút nào, bị quay lén cũng đáng thôi!”
Tôi định lên tiếng phản bác, nhưng Nguyễn Ôn đã kéo tôi lại.
“Đừng phí sức làm gì. Đây là bệnh ung thư 24K nam quyền, không nói nổi đâu.” Cô ấy khẽ thì thào vào tai tôi,
“Đến cả các cô lao công trong khách sạn cũng biết anh ta là người từ thời nhà Thanh đấy.”
11
Càng nhiều người, ca đêm càng thêm sôi động.
Mười hai giờ làm việc được chia đều cho ba người: tôi, anh Lâm và Nguyễn Ôn, mỗi người bốn tiếng.
Trong bốn tiếng anh Lâm trực, tôi và Nguyễn Ôn hay núp ở góc đại sảnh để chơi game.
Chú bảo vệ thỉnh thoảng cũng tranh thủ chợp mắt.
Tối nay, vừa chơi xong một ván game, tôi ngước lên nhìn và thấy ba bóng người loạng choạng vào thang máy.
Nhìn bóng lưng, có hai nam một nữ.
Cô gái dáng người mảnh khảnh, tóc dài ngang eo, mặc váy ngắn, tất đen, trông rất xinh đẹp.
Cô dường như đã uống quá chén, đứng không vững.
Bị hai người đàn ông đỡ ở giữa, thân hình cô cứ trượt xuống đất.
Có gì đó không ổn.
Nguyễn Ôn để ý thấy sự khác thường của tôi:
“Sao thế?” cô hỏi.
“Vừa có hai nam một nữ đi lên.” Tôi đáp.
“Chuyện thường mà,” Nguyễn Ôn thản nhiên phẩy tay, “Quán bar ngay bên cạnh, đêm nào chả có người uống xong rồi qua đây thuê phòng.”
“Nhưng hai nam một nữ…”
“Bình thường, họ chỉ chơi bời thôi mà.”
Nghe cũng hợp lý.
Nhưng tôi cứ thấy không ổn.
Tôi bước đến quầy lễ tân, kiểm tra thông tin đăng ký phòng vừa rồi.
504, phòng vừa được thuê, chỉ có chứng minh thư của hai người đàn ông.
“Vừa rồi không phải ba người sao?” Tôi hỏi.
Anh Lâm nhíu mày: “Ba người gì chứ? Chỉ có hai người đàn ông thôi.”
“Nhưng rõ ràng tôi thấy hai nam một nữ lên phòng.”
“Chắc cô nhìn nhầm rồi, vừa nãy chỉ có hai người đàn ông thuê phòng!” Giọng anh Lâm không giấu nổi sự bực bội.
Thấy chúng tôi cãi qua cãi lại, Nguyễn Ôn và chú bảo vệ tới giải hòa:
“Có gì đâu mà cãi, cứ xem camera là biết ngay mà.”
Nguyễn Ôn mở camera an ninh, tua nhanh đến đoạn vừa xảy ra.
Năm phút trước, hai người đàn ông đến quầy lễ tân và thuê một phòng đôi.
Anh Lâm chỉ vào màn hình, đắc ý nói: “Thấy chưa, tôi nói chỉ có hai người mà!”
Tôi phớt lờ anh ta, tiếp tục xem.
Sau khi nhận phòng, đúng là hai người đàn ông lên thang máy.
Nhưng chưa đầy hai phút sau, họ lại xuống.
Đi ra ngoài khách sạn không lâu, họ quay lại với một cô gái.
Cô gái tóc dài, váy ngắn, say bí tỉ, bị họ dìu lên thang máy.
Sắc mặt anh Lâm thay đổi.
“Chuyện, chuyện này tôi không thấy thật mà…”
Quầy lễ tân cao, nếu ngồi dựa vào ghế thì đúng là có thể bị khuất tầm nhìn.
“Giờ thì anh thấy rồi chứ,” tôi kéo tay anh Lâm, “Mau lên xem sao đi, trễ nữa là chuyện lớn đấy.”
Anh Lâm gạt tay tôi ra.
“Tôi không đi!”
Anh ta chỉ thẳng vào tôi, lớn tiếng mắng:
“Cô có bị làm sao không đấy? Làm thêm thôi mà, sao cứ lo chuyện bao đồng hoài vậy?”
“Cô gái đó mặc như thế, nửa đêm uống đến say mèm, chẳng phải muốn người ta làm gì sao?”
“Giờ mà lên đó chẳng phải tự rước rắc rối vào thân à!”
“Người ta đang vui vẻ, cô phá hỏng hứng thú của họ thì sao?”
“Hứng thú cái gì?” Tôi tức quá bật cười, “Anh có não không, có thể động não rồi hẵng nói chuyện không?”
“Trong mắt anh, sự an toàn của một cô gái còn không bằng cái hứng thú thấp hèn đó sao?”
“Cô gái gì chứ,” anh Lâm khinh thường, “Mặc váy ngắn thế, vừa nhìn đã biết là gái gọi rồi!”
“Mặc váy ngắn thì là gái gọi?” Tôi cãi lại, “Anh mặc quần đùi thì là trai bao chắc? Đại ca trai bao!”
Tìm được chìa khóa vạn năng, tôi lập tức kéo Nguyễn Ôn và chú bảo vệ lên lầu.
Anh Lâm tức giậm chân phía sau:
“Bị đánh rồi đừng có trách tôi không cảnh báo trước!”
12
Chúng tôi đến trước cửa phòng 504.
Vừa đến gần đã nghe thấy tiếng la hét yếu ớt vọng ra từ bên trong.
“Không! Đừng chạm vào tôi!”
“Cứu với!”
Tiếng kêu cứu của cô gái lẫn với tiếng cười cợt của bọn đàn ông.
Chuyện gì đang xảy ra, không cần đoán cũng biết.
Ba chúng tôi nhìn nhau, sắc mặt đều thay đổi.
Nguyễn Ôn giơ điện thoại lên, ra hiệu rằng cô ấy sẽ gọi cảnh sát.
Tôi và chú bảo vệ tiến đến gần cửa phòng.
Chú định gõ cửa nhưng lại do dự.
“Đã báo cảnh sát rồi, hay là đợi họ tới hẵng vào…” chú nói nhỏ.
Đợi cảnh sát đến có khi không kịp!
Tôi cắn răng, gõ cửa.
“Cốc cốc cốc.”
Vừa gõ, bên trong liền im bặt.
Hồi lâu sau, một giọng đàn ông bực bội vang lên:
“Chuyện gì đấy?”
Tôi hắng giọng, nói to:
“Khách sạn kiểm tra định kỳ!”
“Kiểm tra gì chứ? Chỗ này không cần kiểm tra!”
“Xin lỗi, đây là quy định.” Tôi đáp. “Không hợp tác kiểm tra, chúng tôi đành phải báo cảnh sát.”
Bên trong lại im lặng.
Một lúc sau, một gã đàn ông vừa mở cửa vừa lầm bầm chửi rủa:
“Đúng là làm loạn mà…”
Hắn cởi trần, nhìn thấy tôi, định chửi thì bỗng trông thấy chú bảo vệ mặc đồng phục đứng sau tôi, đành ngậm miệng.
“Được rồi, kiểm tra đi.”
Hắn đứng sang một bên để tôi nhìn vào phòng.
Trong phòng không có ai.