9
Cố Vũ Phàm rời đi trong sự không cam lòng và oán hận.
Sau khi vở kịch kết thúc, Hạ Lâm nắm tay tôi hoàn tất nghi lễ cuối cùng của hôn lễ, chúng tôi trao nhau lời thề nguyện.
Vốn định đi đón ba mẹ anh ấy cùng ăn một bữa cơm, ai ngờ lại đụng ngay Ngô Mộng Huỳnh đang chực sẵn gây chuyện.
“Tề An Hạ! Cô một chân đạp hai thuyền như vậy, có xứng với tổng giám đốc Cố không?!”
Ngô Mộng Huỳnh giơ điện thoại quay về phía tôi, gương mặt đầy vẻ chính nghĩa.
“Cô còn chưa ly hôn mà đã tổ chức linh đình, dùng tài sản chung của hai người để kết hôn với người khác, tôi đều quay lại rồi. Cô làm vậy không thấy nhục sao?!”
Tôi suýt bật cười vì tưởng mình nghe nhầm:
“Ồ, thì ra cô cũng biết khái niệm tài sản chung của vợ chồng à?”
“Chứ... chứ sao! Cái đó là kiến thức cơ bản, ai mà chẳng biết!”
Thấy tôi chậm rãi tiến đến gần, cô ta như nhớ ra điều gì, vội vàng rụt tay lại.
Tôi nhướng mày cười nhạt:
“Thật sao?”
“Vậy tôi hỏi, Ngô thư ký đây lấy tư cách gì để nhận hàng trăm món đồ xa xỉ do chồng tôi tặng nhỉ?”
“À, còn nữa, nghe nói hai người tổ chức sinh nhật ngoài bãi biển, túi xách hàng hiệu chất cao mười chín tầng. Cô nhận đồ cũng vui vẻ quá ha. Đến lúc tôi tiêu tiền của mình thì lại thấy cô khó chịu thay Cố Vũ Phàm là sao?”
“Sợ tôi tiêu hết tiền, cô sẽ không còn cơ hội moi chứ gì?”
Ngô Mộng Huỳnh lúng túng cãi lại:
“Đó là vì tổng giám đốc Cố thấy tôi làm việc tốt... nên tặng...”
Tôi bật cười, cắt lời:
“Anh ta tặng là cô nhận? Thế lúc đó cô quên mất anh ta có vợ rồi à? Tôi không biết, Ngô thư ký đây đạo đức linh hoạt vậy đấy.”
Cô ta nhận ra bị dẫn lệch chủ đề, lập tức nổi đóa:
“Cô đừng đánh tráo khái niệm! Những gì tôi nhận đều là phần thưởng công việc, tôi và tổng giám đốc Cố không có bất kỳ mối quan hệ vượt rào nào!”
“Không giống cô, giữa thanh thiên bạch nhật còn dám tổ chức cưới xin. Cô là đang cố tình chứng minh mình ngoại tình đấy à...”
Chát!
Tôi vung tay tát mạnh một cái, khiến cô ta hét lên, điện thoại văng xuống đất.
Tôi lạnh lùng nhìn:
“Cô nghĩ mình xứng đáng à? Cô mang lại hợp đồng nghìn tỷ hay cứu mạng anh ta mà dám nói là phần thưởng chính đáng?”
“Muốn bám lấy đại gia thì cứ nói thẳng ra. Một câu 'tiền tôi vất vả kiếm được' mà cũng dám thốt ra, cô không thấy xúc phạm đến người lao động chân chính à?”
“Nếu cô trong sạch như nói, vậy mặc áo sơ mi của chồng tôi rồi đến khiêu khích tôi, tính là công việc à?”
Tôi cầm điện thoại lên, liếc qua màn hình livestream – khu bình luận đã bùng nổ, toàn bộ hướng mũi nhọn về phía cô ta:
【Tiểu tam và tra nam, trời sinh một cặp!】
【Nhận hàng hiệu mỏi tay rồi livestream kể khổ? Nghĩ dân mạng ngu chắc?!】
【Report gấp! Tẩy chay tiểu tam giả tạo!】
Tôi nhếch môi cười lạnh:
“Hôm nay là ngày tôi kết hôn, tâm trạng tôi đang tốt nên không so đo với cô.”
“Thay vì rảnh rỗi đến đây chơi trò tâm lý chiến, sao không về giục Cố Vũ Phàm ký đơn ly hôn sớm đi? Biết đâu cô còn kịp lên chính thất, gột rửa tên tuổi tí trong phần bình luận đấy.”
Nói rồi, tôi hất mạnh tay cô ta ra, liếc nhìn đầy khinh bỉ, thấy cô ta ngồi bệt trên đất chật vật không dậy nổi cũng chẳng buồn quay đầu lại.
Rời khỏi lễ cưới, tôi liền nhận được cuộc gọi từ anh trai.
Giọng anh rất bình thản, không nghe ra cảm xúc:
“Anh đang ở biệt thự, về ngay đi.”
10
Vừa về đến nhà, tôi đã thấy anh trai mình dẫn theo một nhóm người, đối mặt gay gắt với Cố Vũ Phàm, ai nấy mặt đều lạnh như tiền.
“An Hạ, em kết hôn với Hạ Lâm thật à?”
Anh trai cau mày nhìn tôi.
Tôi bình thản gật đầu: “Vâng.”
Sắc mặt anh càng thêm căng:
“Chuyện này tôi có thể xem như chưa từng xảy ra, chỉ cần cậu ta rút lui, vĩnh viễn không liên lạc với cô ấy nữa!”
Cố Vũ Phàm lập tức quay sang anh tôi, giọng nghiêm túc đầy chính khí.
“Dựa vào đâu? Đây là chuyện của tôi, không cần...”
Tôi còn tưởng anh trai phản đối cuộc hôn nhân của tôi và Hạ Lâm, ai ngờ sắc mặt anh lại đầy trách móc và đau lòng:
“Không cần gì cơ? Bị người ta bắt nạt bên ngoài cũng không về tìm anh, em xem anh là người không biết phân rõ phải trái à?”
Cả tôi và Cố Vũ Phàm đều sững người.
“Ý anh là gì?”
Cố Vũ Phàm mặt sầm lại: “Là Tề An Hạ ngoại tình, còn kết hôn với vệ sĩ!”
Tôi cười tức giận:
“Anh bao nuôi thư ký còn có lý đấy nhỉ?”
“Huống hồ tôi đã nói ly hôn, là anh không chịu ký, lại còn dám lật mặt vu oan ngược!”
Nghe vậy, sắc mặt anh trai tối sầm lại:
“Cố Vũ Phàm, năm xưa tôi để em gái tôi theo cậu chịu khổ là vì cậu từng thề sống thề chết sẽ yêu thương và bảo vệ nó suốt đời. Thế mà giờ cậu dám bao nuôi thư ký? Cậu còn mặt mũi nói ra à?”
“Tôi nói cho cậu biết, tôi sẽ đưa An Hạ đi. Cậu là người có lỗi trước, thì mọi cam kết đều vô hiệu. Nhà tôi đủ sức nuôi nó cả đời!”
“Nào, thu dọn đồ đạc! Về nhà!”
Tôi cố nén nước mắt, lòng lại ấm lên một cách kỳ lạ: “Anh...”
Cố Vũ Phàm bắt đầu hoảng loạn, xông tới định ngăn tôi:
“Không được! An Hạ, em không thể đi với họ!”
“Anh không nhắc chuyện em kết hôn với Hạ Lâm nữa, cũng sẽ không mua đồ cho Mộng Huỳnh nữa, được không? Đừng đi... nhé?”
Tôi nghiêng người tránh khỏi, mệt mỏi liếc nhìn anh ta, quay người định rời đi.
Nhưng Cố Vũ Phàm vẫn không cam lòng, đuổi theo:
“Có phải em vẫn không tin anh? Hay là... em để ý việc anh mua cho cô ấy mà chưa mua cho em?”
Anh ta nắm chặt tay tôi:
“Em muốn gì, anh mua hết cho em, chỉ mua cho em thôi! Ngày nào cũng mua, được không?”
Tôi cau mày, gạt mạnh tay anh ta ra:
“Cố Vũ Phàm, đến giờ anh vẫn không hiểu à!”
“Tôi không thiếu tiền, tôi cần là thái độ. Là trái tim anh đã thay đổi.”
“Em không tin anh! Em ghen!”
Anh ta cố chấp lặp lại: “Không thì sao em lại kết hôn với Hạ Lâm để chọc tức anh?!”
“Chọc tức anh?”
Tôi cười khinh: “Tôi không phải anh, lấy việc ngoại tình ra làm công cụ giày vò vợ, tự vuốt ve lòng tự tôn méo mó của mình.”
“Tôi thích Hạ Lâm, nên tôi muốn cho anh ấy một hôn lễ trọn vẹn. Tôi đã nói rồi — tôi chỉ cần một người duy nhất.”
Cố Vũ Phàm nghẹn lời, mặt đỏ bừng.