1
Buổi tối, tôi đang ở trong bếp hầm canh gà cho mẹ chồng. Mấy hôm trước bà bị ngã gãy chân, phải nhập viện, hôm qua vừa mới xuất viện.
Chồng tôi đã dặn từ trước, bảo tôi xin nghỉ phép năm để ở nhà chăm bà.
Sau kỳ nghỉ, mỗi ngày tôi đều tranh thủ về nhà nấu bữa trưa cho bà.
Thực ra tôi không mấy vui vẻ nhận lời, không phải vì kỳ nghỉ tôi có kế hoạch gì quan trọng, mà là vì… mẹ chồng rất khó tính.
Lần đầu tiên gặp mặt, bà lấy cơm thừa thức ăn cũ ra tiếp đãi tôi.
Tôi không ăn.
Thế là bà quay sang nói bóng nói gió với chồng tôi: “Tiểu thư nhà giàu thì có khác, cơm thừa canh cặn ăn không vô.”
Tôi biết bà cố ý ra oai phủ đầu. Nếu không phải khi đó chồng đứng về phía tôi, có lẽ tôi đã không cưới anh ấy.
“Tốt nhất là thuê người giúp việc đi, kỳ nghỉ của em sắp hết rồi, để mẹ ở nhà một mình cũng không an toàn. Hơn nữa, em cũng không có kinh nghiệm chăm người bệnh.” Tôi nhíu mày, muốn từ chối.
“Tình Tình, đó là mẹ ruột của anh mà. Bà lặn lội đến thành phố tìm con trai khi đang bị thương, vậy mà anh thuê giúp việc chăm mẹ thì coi sao được?” – chồng tôi khuyên nhủ.
Mẹ chồng là mẹ ruột của anh, nhưng đã là vợ anh thì bà cũng là mẹ tôi.
Chăm sóc mẹ bệnh là lẽ thường tình.
Huống chi, chồng tôi đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, công việc rất bận.
Thế nên, dù trong lòng không mấy vui, tôi cũng không tìm ra lý do gì để từ chối. Đành gắng gượng nộp đơn xin nghỉ một tuần, chính thức nghỉ phép năm.
Không trốn được thì cứ cắn răng mà làm thôi.
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi chăm sóc mẹ chồng.
Không biết có phải vì tôi đã chuẩn bị tinh thần tệ quá hay không, mà thực tế bà lại dễ chịu hơn tôi tưởng.
Dù bị thương ở chân, nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều phải nhờ tôi, nhưng bà không hề làm khó dễ, ngoại trừ chuyện không chịu uống canh xương mà tôi nấu cho bữa trưa.
Bà chỉ bảo tôi hâm cho bà ly sữa.
Mẹ chồng nói:
“Tình Tình à, mẹ không thích canh xương, dầu mỡ nhiều quá, nằm một chỗ lại càng khó chịu. Con hâm cho mẹ ly sữa nha, vừa bổ sung canxi vừa dễ ngủ.”
Tôi nghĩ nếu bà không thích canh xương, thì buổi tối nấu canh gà vậy.
“Mẹ thích uống canh gà không ạ? Chiều con ra chợ mua con gà ác về hầm, bổ dưỡng hơn, tối mẹ uống canh gà nhé?”
Mẹ chồng gật đầu lia lịa, còn khen tôi biết điều.
2
Chồng tôi tan làm về nhà thì tôi đang vừa nấu ăn vừa ngân nga hát trong bếp.
Bếp núc đầy mùi thơm và hơi ấm. Bên ngoài, mẹ chồng đang trò chuyện với chồng tôi, tuy không nghe rõ họ nói gì, nhưng không khí rất giống một gia đình đầm ấm.
Đây chính là cuộc sống bình dị mà tôi từng mong ước.
Nhưng đúng lúc tôi đang nếm thử canh xem đã vừa miệng chưa, chồng tôi bỗng xông vào, mặt mày giận dữ, chỉ tay vào mặt tôi.
Tôi còn chưa hiểu chuyện gì thì anh ấy đã gào lên:
“Lục Tình! Em đúng là người đàn bà độc ác nhất mà anh từng gặp! Mẹ anh đang bệnh mà em không chịu chăm sóc cho đàng hoàng, đến cả bát canh xương cũng không cho mẹ uống! Em còn nhớ hôm qua em đã hứa gì với anh không? Em thề thốt rằng sẽ coi mẹ anh như mẹ ruột của mình mà chăm sóc. Vậy nếu là mẹ ruột, em cũng không cho bà uống canh xương à?”
Tôi tròn mắt, sững người nhìn anh, hoàn toàn không hiểu gì cả:
“Anh đang nói gì vậy? Ai nói em không cho mẹ uống canh xương?”
Vừa hỏi, tôi vừa mở tủ lạnh ra:
“Canh xương em nấu trưa nay đây. Mẹ nói canh quá nhiều dầu, không thích uống, nên em cất trong tủ lạnh. Sợ bà đói bụng lại muốn uống thì vẫn còn. Em tính tối nay sẽ nấu thêm canh gà, rồi hâm lại canh xương này để em với anh dùng, đỡ phí.”
Tôi bê bát canh xương đầy ra ngoài, kiên nhẫn giải thích cho Tống Thần:
“Em có mời mẹ uống. Nhưng mẹ nói không thích, uống xong nằm một chỗ thấy khó chịu. Mẹ bảo em hâm ly sữa nóng, uống xong dễ ngủ hơn…”
Càng giải thích tôi càng thấy nghẹn.
Tống Thần mới đi làm về, chưa kịp rửa tay đã đến thăm mẹ, lời vừa rồi chắc chắn là từ mẹ anh nói.
Chính vì vậy tôi càng thấy tủi thân.
Tôi ở nhà vất vả chăm sóc mẹ anh, vậy mà bà lại bôi xấu tôi.
Và người chồng từng hứa sẽ mãi mãi tốt với tôi – chỉ sau nửa năm cưới nhau – lại không cần biết đầu đuôi, chỉ nghe một phía đã mắng chửi tôi thậm tệ.
Tôi không muốn giải thích thêm nữa.
Tôi hỏi thẳng:
“Là mẹ anh nói em không cho bà uống canh xương?”
Anh gật đầu.
Tôi không nói nhiều, kéo thẳng Tống Thần vào căn phòng tôi đã chuẩn bị sẵn cho mẹ chồng.
3
Mẹ chồng đang nằm thảnh thơi trên giường, thấy tôi và Tống Thần bước vào còn tỏ vẻ ngạc nhiên.
Tôi không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: