8
Cuộc sống đại học không còn nhàm chán như thời cấp ba, nhưng vì tôi mải mê học hành, nên với tôi cũng chẳng khác là bao.
Chỉ là, bên cạnh thiếu mất một người.
Mùa đông năm hai đại học, một bản tin leo lên hot search:
"Doanh nhân nổi tiếng họ Chu bị khởi tố vì hàng loạt tội danh".
Tay tôi run đến mức suýt làm rơi điện thoại.
Dù gương mặt trong ảnh đã được làm mờ, tôi vẫn nhận ra đường nét giống Chu Nghiễn đến mức đau lòng.
Tối đó tôi mơ một giấc mơ.
Mơ thấy Chu Nghiễn co mình lại trong góc tối, trên lưng đầy vết thương rướm máu.
Tôi muốn chạy đến ôm cậu ấy, nhưng dù chạy thế nào cũng không tới được.
Tôi không ngờ, cậu lại tìm đến tận trường tôi.
Sau hai năm, Chu Nghiễn đứng dưới gốc ngân hạnh, những chiếc lá úa vàng rơi lả tả trên vai, người gầy đến mức không nhận ra.
Quầng thâm mắt như vết bầm, tay phải cứ vô thức siết chặt rồi buông ra từng nhịp.
“Chu Nghiễn?” – Tôi dè dặt gọi.
Cậu lập tức ngẩng đầu, ánh mắt từ trống rỗng dần tụ lại, cuối cùng dừng trên mặt tôi.
Môi mấp máy:
“Hứa... Niệm.”
Nóng nơi sống mũi dâng lên.
Cậu từng là thiếu niên tự tin rực rỡ, giờ chỉ qua hai năm, lại héo úa như chiếc lá cuối mùa.
“Là tớ.” – Tôi bước lại gần, nghẹn ngào.
Cậu lại lùi về sau: “Đừng lại gần... tớ... không được bình thường.”
Nắng len qua kẽ lá, rọi lấm tấm lên mặt cậu, lúc ấy tôi mới thấy bên tai trái cậu đeo một thiết bị trợ thính.
“Tai cậu...?”
“Ông ta đánh.” – Chu Nghiễn theo phản xạ chạm vào trợ thính – “Tai trái mất 60% thính lực.”
Giọng cậu khản đặc:
“Tớ chỉ muốn tới nhìn cậu một chút. Thấy cậu ổn... là được rồi...”
Tôi lau nước mắt, bước tới, kéo lấy tay cậu.
Cổ tay cậu gầy đến đáng sợ, chỉ xương cấn vào lòng bàn tay tôi đau điếng.
Cậu giật nhẹ, nhưng thấy tôi không buông, thì cũng thôi không giãy nữa.
Tôi đưa cậu đến công viên nhỏ gần trường.
Ghế đá mùa thu đã lạnh, chúng tôi ngồi cách nhau một khoảng lặng lẽ.
“Hai năm qua...” – Tôi lên tiếng.
Cậu mím môi, mãi mới cất lời:
“Tớ... buộc phải rời đi. Nếu cứ ở bên cậu, ông ta sẽ chuyển mục tiêu sang cậu.”
“Chỉ khi tớ về lại nhà, sống đúng như một người thừa kế mà ông ta muốn, thì ông ta mới bỏ qua cho cậu.”
“Hai năm nay, tớ vẫn âm thầm thu thập chứng cứ.”
Chu Nghiễn cúi đầu nhìn tay mình, các đốt ngón tay trắng bệch, gân xương nhô cao như muốn phá toạc da.
“Mẹ tớ từng để lại vài bằng chứng ông ta nhận hối lộ. Tớ mất hai năm để gom đủ, cuối cùng cũng tống được ông ta vào tù.”
“Tớ từng nói rồi, sẽ khiến ông ta phải trả giá.”
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu.
Toàn thân cậu khẽ cứng lại.
“Còn... mấy vết thương này?” – Tôi hỏi.
Chu Nghiễn im lặng rất lâu, sau mới đáp khẽ:
“Phải trả giá thôi.”
Cậu cúi đầu, lông mi dài rủ bóng dưới mắt, khiến tim tôi đau nhói như bị ai bóp nghẹt.
Một chiếc lá ngân hạnh rơi nhẹ lên đầu gối cậu.
Cậu nhìn chằm chằm vào mép lá, khẽ nói:
“Tớ từng giết ông ta một lần.”
“Tớ xin lỗi, cậu nói gì?” – Tôi khựng tim.
“Năm mười bốn tuổi, ông ta uống say rồi đánh mẹ tớ.” – Ánh mắt cậu nhìn xa xăm –
“Tớ cầm dao gọt trái cây đâm ông ta... tiếc là lệch hai phân.”
Tôi nín thở.
“Mẹ tớ cản tớ lại. Sau đó bà bị tai nạn xe.”
Ngón tay cậu siết chặt lòng bàn tay:
“Khi đó, tớ hận lắm. Hận bản thân quá yếu đuối. Hận sao lại đâm lệch. Hận nhất là... sao mình lại là con của ông ta.”
“Bao đau đớn tớ gánh đều từ ông ta mà ra. Cho nên...”
Một cơn gió mạnh nổi lên, cuốn lá khô bay khắp công viên.
Trong tiếng xào xạc, cậu nói nhỏ:
“Tớ đã thề... nhất định sẽ tự tay tống ông ta vào tù.”
Điện thoại trong túi cậu rung liên hồi.
Chu Nghiễn liếc nhìn, cơ thể lập tức căng lên:
“Tớ phải về rồi.”
“Tớ đi cùng.” – Tôi nắm lấy cổ tay cậu.
“Không cần.” – Cậu đứng dậy, động tác quá gấp suýt trượt chân –
“Tớ ở trung tâm hồi phục. Chỗ đó... chán lắm.”
“Nhưng tớ muốn ở bên cậu.” – Tôi kiên quyết.
Chu Nghiễn im rất lâu, giọng nhỏ đi như đang van nài:
“Hứa Niệm, đừng như vậy.”
Cuối cùng, tôi là người nhượng bộ.
“Được, vậy cuối tuần tớ đến thăm cậu.”
Một lúc sau, cậu mới khẽ gật đầu.
Sáng thứ Bảy, tôi mang theo hộp bánh kem dâu đến trung tâm hồi phục.
Chu Nghiễn đứng trước cửa chờ, ánh nắng khiến sắc mặt cậu có phần hồng hào hơn lần trước.
Phòng cậu ấm cúng hơn tôi tưởng.
Tường dán giấy màu lam nhạt, bàn học đặt vài cuốn sách tâm lý và một chậu sen đá nhỏ.
“Khá hơn tôi nghĩ đấy.” – Tôi nói.
Chu Nghiễn mỉm cười: “Một ngày năm ngàn, sao mà tệ được?”
Thấy tôi sửng sốt, cậu bổ sung:
“Quỹ tín thác mẹ để lại, giờ tớ được tự do dùng rồi.”
Tôi mở hộp bánh:
“Thử xem? Tiệm mới mở ở sau trường đấy.”
Chu Nghiễn cầm nĩa, tay vẫn hơi run.
Kem dính vào khóe môi, tôi theo phản xạ đưa tay định lau giúp, nhưng cậu nghiêng đầu né tránh.
Tay tôi lơ lửng giữa không trung.
Cậu không nhìn tôi, chỉ lí nhí xin lỗi.
“Không sao.” – Tôi rút tay về, cố làm như không có gì.
Từ hôm đó, tuần nào tôi cũng đến.
Có hôm mang theo sách đọc cho cậu nghe, có hôm chỉ yên lặng cùng cậu tắm nắng.
Tâm trạng cậu thất thường, lúc thì nói cười, lúc lại im lặng đáng sợ.
Một ngày tuyết rơi tháng Mười Hai, tôi đến thì được y tá báo:
“Từ sáng nay cậu ấy nhốt mình trong nhà tắm.”
“Chu Nghiễn.” – Tôi gõ cửa – “Là tớ.”
Bên trong vang lên tiếng kính vỡ.
Tôi hoảng hốt chạy đi nhờ y tá mở cửa.