Tôi làm ba công việc một ngày để nuôi dưỡng việc học của Tạ Lâm, đến khi anh ấy tốt nghiệp thì được gia tộc hào môn nhận lại, trở thành Thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh.
Mọi người đều nói tôi cuối cùng cũng đã qua được những ngày tháng khổ cực, sắp sửa trở thành thiếu phu nhân nhà giàu.
Chỉ có tôi, sau ánh hào quang rực rỡ, hỏi anh một câu:
“Anh muốn chia tay không?”
Anh sững người một chút, nở nụ cười gượng gạo:
“Nói linh tinh gì vậy.”
Tôi nhìn ra được sự do dự trong ánh mắt anh, mỉm cười nhạt:
“Không sao đâu, anh không cần khó xử, tôi sẽ tự mình rời đi.”
Đêm hôm đó, tôi thu dọn hành lý, rời khỏi căn phòng trọ đã chất chứa ba năm ký ức giữa tôi và anh.
1
“Chia tay không?”
Tạ Lâm rõ ràng sững người, như thể tôi vừa chạm trúng điều gì trong lòng anh ta.
Thấy tôi nhìn mình, có lẽ là chột dạ, anh xoa đầu tôi, cười gượng:
“Nói gì linh tinh vậy.”
Chỉ là… ngay trước đó, tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh với bạn học cấp ba:
“Cậu đúng là điển hình cho kiểu lật ngược tình thế, ngay cả nữ thần Ôn cũng phải theo đuổi cậu đấy.”
“Hồi cấp ba cậu theo đuổi người ta, người ta còn chẳng buồn liếc cậu một cái, giờ thì sướng rồi chứ gì.”
“Nghe nói nhà cậu còn định liên hôn với nhà họ Ôn, nhưng mà cô bạn gái giao đồ ăn kia thì tính sao?”
Lúc đó, tôi vẫn còn ngây ngốc mong anh sẽ giống nam chính trong tiểu thuyết, nói một câu kiểu “đời này không lấy em thì không lấy ai”, nhưng anh chỉ cúi đầu, nhàn nhạt nói:
“Sớm đã muốn chia tay rồi, tôi với cô ấy chẳng nói chuyện được với nhau.”
“Thuận theo tự nhiên thôi, dù sao nhà họ Tạ cũng chẳng để tôi cưới một đứa giao đồ ăn vào cửa.”
Thì ra, suốt những năm qua chỉ có tôi là cứ cố chấp bám lấy anh, còn trong mắt anh, tôi cũng chỉ là một người giao đồ ăn, không xứng với anh.
Rõ ràng không lâu trước đó, anh còn ôm tôi, nói muốn bên tôi cả đời.
Tôi từng nghĩ mình hiểu anh đủ sâu, từng vì anh mà chạy vạy khắp nơi kiếm tiền trang trải cuộc sống, đến mức không có thời gian ăn cả mì gói.
Bạn bè thương tôi, nói tôi không đáng, lo rằng tôi cuối cùng sẽ chẳng được gì.
Tôi từng thề thốt với họ rằng Tạ Lâm không phải kiểu người đó.
Thế mà, hiện thực lại tát cho tôi một cái đau điếng — tất cả những gì tôi làm, hóa ra chỉ là tôi tự nguyện. Với anh, nó chỉ là gánh nặng.
Nhưng nếu không còn yêu tôi, anh hoàn toàn có thể nói thẳng, sao cứ dùng đôi mắt đa tình đó, hết lần này đến lần khác nhìn tôi nói rằng “đời này không lấy em thì không lấy ai”?
Khiến tôi càng lún sâu, tự lừa mình dối người rằng anh cũng thích tôi.
Đến mức tôi gần như quên mất — người anh thích từ đầu, chưa từng là tôi.
Thời trung học, chuyện Tạ Lâm theo đuổi Ôn Chỉ nổi tiếng đến ai cũng biết, mà tôi, chính là người đứng ngoài cuộc, tận mắt chứng kiến tất cả.
Khi ấy, Tạ Lâm nghèo đến mức quanh năm chỉ có một bộ đồng phục cũ sờn vai mặc hết xuân hạ thu đông.
Nhưng anh lại rất hào phóng, có thể tặng Ôn Chỉ hộp nhạc phiên bản giới hạn, tặng cả vé concert mà người khác tranh mãi cũng không được.