Họ liền nói:
“Dẫn bọn tôi theo đi, càng đông càng vui mà!”
Tôi mỉm cười, từ chối nhẹ nhàng:
“Thôi, cô ấy không quen với chỗ đông người.”
Tạ Lâm biết tôi đang bịa, anh nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt u tối sâu thẳm.
Bạn bè tôi không nhiều, đến giờ chỉ còn một mình Phó Mẫn là chơi thân.
Mà sinh nhật cô ấy mới qua không lâu.
Tôi phất tay chào, vô thức nhìn về phía Tạ Lâm:
“Em đi đây.”
Đi rồi… thì sẽ không quay lại nữa.
23 giờ đêm, tôi cầm chặt tấm thẻ rời khỏi nơi đã chất chứa ba năm ký ức của mình.
Cuối cùng, tôi vẫn nhận lấy tấm thẻ ấy — như bạn tôi từng nói: đừng để bản thân ra đi tay trắng.
Tôi đã dốc hết sức đẩy Tạ Lâm lên mây xanh, để rồi cuối cùng anh lại chọn bỏ rơi tôi. Vậy thì tấm thẻ này chính là khoản đền bù rẻ mạt cuối cùng mà anh dành cho tôi.
Mà điều đó — cũng là thứ tôi xứng đáng được nhận.
7
Nghe lời mẹ Tạ Lâm, tôi tìm một khu trung tâm thương mại đang được khai thác để mở một tiệm trà sữa nhượng quyền.
Nhờ vị trí đắc địa cộng thêm hiệu ứng thương hiệu, tiệm trà sữa làm ăn vô cùng phát đạt. Mỗi ngày tôi đều bận tối mắt tối mũi, căn bản chẳng còn thời gian để nhớ đến Tạ Lâm.
Mỗi lần nhìn thấy những shipper mồ hôi nhễ nhại bước vào, tôi theo phản xạ lại làm thêm một ly trà sữa nữa.
Vì tôi nhớ đến chính mình ngày trước — cũng từng là người giao đồ ăn, cũng từng vì kiếm tiền mà chạy đôn chạy đáo khắp nơi để nuôi bạn trai ăn học.
Trong đầu tôi thoáng hiện lên một suy nghĩ: Liệu trong số họ, có ai cũng đang liều mạng làm việc như tôi từng làm, để lo cho người yêu mình hay không?
Nếu số phận cho tôi làm lại từ đầu một lần nữa, liệu tôi có còn lựa chọn như ngày ấy?
Nhưng đời này vốn dĩ không có nhiều “nếu như” đến vậy.
Kết thúc một ngày mệt nhoài, tôi nằm dài trên chiếc giường trong căn phòng trọ, đờ đẫn nhìn trần nhà trắng toát.
Không biết là đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy nước mắt nơi khóe mắt chảy tràn xuống, ngấm dần vào tấm chăn bông.
Tôi không phải đang nhớ Tạ Lâm, mà là giơ tay lên nhìn vết hằn đỏ in hằn trên ngón tay — vết tích của chiếc nhẫn từng thít chặt.
Tôi tự hỏi: Không biết đến bao giờ nó mới chịu phai đi.
Lúc đang mơ màng sắp ngủ, tôi nhận được một cuộc điện thoại.
Đầu dây bên kia không lên tiếng. Tôi liếc nhìn ghi chú trên màn hình: Tạ Lâm.
Tôi hỏi:
“Có chuyện gì?”