1.
Động tác cúi người đưa chai nước sang bên phải của Thẩm Tự Ngôn khựng lại. Khuôn mặt vốn nhã nhặn, điềm đạm của anh trong thoáng chốc trắng bệch rồi xanh xám, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Không khí vốn còn hòa thuận trong phòng bao, vì màn trở mặt bất ngờ của tôi mà lập tức trở nên gượng gạo.
“Tô Uyển, em lại phát điên gì thế?”“Ăn cơm thì cứ ăn cơm, lôi chuyện thăng chức của anh ra làm gì?”
Trong ánh mắt đầy hiếu kỳ của mọi người, Thẩm Tự Ngôn rụt tay về, hạ thấp giọng thì thầm bên tai tôi, ngập tràn bất mãn.
Bị cản lần thứ hai không cho uống nước, bạn thân tôi cũng có chút khó chịu, vung tay một cái rồi lẩm bẩm than phiền:
“Cậu làm sao vậy? Cơm cứng ngắc, ăn suýt nghẹn chết mà còn không cho tôi uống nước à?”“Tiểu thư, cậu lại nổi chứng gì thế?”
Câu nói cuối nghe như đùa cợt, nhưng rơi vào tai tôi lại chẳng dễ chịu chút nào.
Hôm nay là buổi tụ tập bạn học. Quán ăn được đặt có quy định đặc biệt: chỉ phục vụ đồ uống, không có nước lọc. Ăn được nửa chừng, mọi người phải ra cửa hàng tiện lợi gần đó mua nước suối.
Tôi và Thẩm Tự Ngôn sống gần đây, vốn quen quy định của quán, nên trước khi đi đã chuẩn bị sẵn hai chai nước bỏ vào túi, còn đặc biệt nhắc cả nhóm mang nước theo.
Nhưng bạn thân tôi vì để nhóm chat ở chế độ “không làm phiền” nên chẳng thấy thông báo, cũng không mang theo nước. Đến lúc khát lại ngại xuống mua, liền định lấy một chai trong túi tôi.
Mà tôi chỉ có đúng hai chai thôi. Nếu cô ấy cầm một chai, vậy tôi và Thẩm Tự Ngôn phải chia nhau một chai.
“Chỉ vì thế thôi sao?”
Trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, tôi nhíu mày rồi gật đầu.Đó đúng là một trong những lý do.
“Nhưng cậu và Thẩm Tự Ngôn là người yêu nhau, hai người uống chung một chai cũng được mà?”
Được thì được.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã cắn môi, do dự không biết có nên nói thẳng suy nghĩ trong lòng hay không.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Bạch Nghiên Sơ đã trợn mắt, vươn tay giật lấy chai nước trong tay Thẩm Tự Ngôn, ừng ực uống liền một nửa.
Uống xong, cô ta còn không quên quay sang châm chọc tôi vài câu:
“Chỉ vì một lý do nực cười như vậy mà suýt nữa cậu để tôi khát chết, còn cái gì mà dọa cắt đứt liên lạc.”“Không phải tôi nói chứ, cậu có thể bớt làm quá đi không? Đừng gây khổ những người bên cạnh nữa.”“Bao năm nay, ngoài Thẩm cún thì cậu chỉ còn có tôi. Nếu ngay cả tôi cũng bị cậu làm khổ đến mức chẳng còn muốn ở bên nữa, đến lúc đó một mình khóc cũng chẳng có ai ở bên đâu.”
Nghe vậy, Thẩm Tự Ngôn còn gật đầu tỏ ý đồng tình.
Một tia nhói buốt thoáng lướt qua trong lòng tôi. Tôi im lặng nhìn anh, rồi chuyển ánh mắt sang Nghiên Sơ.
Thì ra cô ấy cũng biết bản thân quan trọng với tôi đến vậy?Nếu đã biết, sao vẫn thản nhiên chiếm tiện nghi của tôi?Tôi thật sự không hiểu nổi.
Có điều, nghĩ kỹ thì những lời cô ta nói cũng không hoàn toàn vô lý. Được rồi, chút nữa đến màn “bóc phốt” coi như bỏ qua cho một mục.
Nhưng còn chai nước kia…
Tôi mở ứng dụng, đưa mã thanh toán QR trước mặt Bạch Nghiên Sơ:
“A Tự nhớ nhầm rồi. Chai nước cậu vừa lấy giá năm đồng, tiện thì quét luôn cho tôi đi.”“Tôi sợ cậu lát nữa lại quên mất.”
Dù sao, chuyện này cô ta cũng “quên” nhiều lần lắm rồi.Ví dụ như lần trước mua hoa dưa hấu hết 24.8 tệ, đến giờ vẫn chưa thấy trả.
Không khí chợt trở nên quái dị, lặng ngắt mấy giây. Tôi nhìn rõ khuôn mặt của Bạch Nghiên Sơ từng chút một sa sầm lại, đen thẫm đến khó coi.
Rốt cuộc chẳng biết ai nhịn không nổi, bật cười trước. Tiếng cười ấy lan ra, kéo theo cả đám cùng phá lên ha hả, náo loạn cả căn phòng.
“Ôi trời, tôi chịu rồi! Ba người các cậu rốt cuộc có phải cố tình chuẩn bị tiểu phẩm cho buổi họp lớp này không? Chương trình hay quá đi!”“Tô Uyển, cậu diễn nhập vai thật đấy, tôi còn suýt tin là cậu muốn cắt đứt với hoa khôi lớp cơ.”“Không ngờ nha, mấy năm trước hai người nhìn nhau chẳng vừa mắt, giờ lại có thể hòa giải, còn chịu đứng chung sân khấu ‘diễn trò’. Trong lớp ai mà chẳng biết hồi đó Lão Thẩm với hoa khôi chỉ cần nghe nhắc đến tên nhau thôi cũng đủ nổ ra mấy phát súng rồi chứ!”
Tiếng cười, tiếng trêu đùa rộn ràng. Chẳng mấy chốc, chủ đề đã chuyển sang kỷ niệm thời cấp ba.
Đôi mắt tôi cũng khẽ dao động.
Phải rồi… Ai mà nghĩ được chứ? Hai người từng như hai quả pháo đặt cạnh nhau, giờ lại có thể nắm tay giảng hòa, bình thản chung sống.
Không.Nói đúng ra, họ chưa bao giờ là “kẻ thù không đội trời chung”.Năm đó… chỉ là chúng tôi nhìn lầm mà thôi.
Ý nghĩ thoáng qua, tôi hoàn hồn, giọng bất giác cao hơn:
“Này, cậu quét năm đồng chưa vậy?”“Tay tôi mỏi lắm rồi, cứ giơ thế này hoài sao chịu nổi.”“Nếu không quét thì nói một tiếng đi. Sau này chúng ta cũng đừng liên lạc nữa. Mười năm bạn bè… coi như dừng tại đây.”
2.
Lời vừa dứt, bầu không khí lại rơi vào lúng túng.
Không biết vì mất mặt hay vì lý do nào khác, Thẩm Tự Ngôn hơi cau mày, đưa tay kéo tôi một cái.
“Được rồi Tô Uyển, em đừng làm loạn nữa.”
Nhưng tôi chẳng hề để tâm, thậm chí còn đưa giao diện mã quét thanh toán trên điện thoại tới sát hơn.
“Mau lên đi, không thì tôi xóa bạn bây giờ đấy.”