3.
Tôi đã bao trọn một hòn đảo để tổ chức lễ cưới, tin rằng không ai có thể lên đảo nếu chưa được tôi cho phép. Nhưng khi bị chặn ngay tại bến tàu, tôi mới hiểu rằng Thẩm Tư Trần đã sắp đặt mọi thứ từ trước.
“Anh cản tôi à? Anh không biết hôm nay cô dâu là ai sao?”
Gã bảo vệ đứng chắn trước lối lên thuyền, liếc mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân, sau đó bĩu môi đầy khinh miệt:
“Chủ nhân nói quả không sai, hôm nay thể nào cũng có người giả mạo cô dâu đòi lên đảo. Ba ngày trước, chú rể đã đích thân đưa cô dâu đến để chuẩn bị lễ cưới, tôi tận mắt thấy, không thể nhận nhầm.”
Ba ngày trước, Thẩm Tư Trần bảo tôi nghỉ ngơi vì thương tôi vất vả lo mọi việc. Anh ta nói sẽ tự lo phần còn lại của việc chuẩn bị. Thì ra là muốn “rút dây thay cọc”, đưa người khác vào thay thế.
Tên bảo vệ bắt đầu mất kiên nhẫn, cau mày quát:
“Này! Không có thiệp mời thì đừng làm loạn. Giả làm cô dâu cũng chẳng có ích gì đâu. Người thật việc thật đều đang ở trên đảo rồi!”
Tôi liếc đồng hồ. Còn đúng một tiếng nữa mới đến giờ cử hành hôn lễ — vậy thì hiện giờ trên đảo là ai, rõ ràng đến mức không cần nói ra.
Bảo vệ bỗng đẩy tôi một cái, mặt đầy khó chịu:
“Tránh ra chỗ khác đi! Cô có biết hôm nay mời toàn nhân vật tầm cỡ không? Loại thấp kém như cô, đi càng xa càng tốt!”
Tôi nhếch môi, cười lạnh:
“Thấp kém?”
“Vậy chúc mừng anh — anh vừa bị loại thấp kém đuổi việc.”
Tên đó cười hừ trong mũi, mắt tràn đầy khinh bỉ:
“Cô nghĩ cô là ai chứ? Mở miệng đã đuổi việc người ta?”
Ngay lúc ấy, điện thoại trong túi quần hắn rung lên inh ỏi.
“A lô, sếp à? Có chuyện gì vậy?”
“Gì cơ?! Tôi… tôi bị đuổi việc?!”
Hắn từ từ quay đầu lại nhìn tôi, mắt đầy kinh hoảng và bối rối, như vừa bị sét đánh.
Còn tôi, mắt không buồn ngước lên, tiếp tục gõ điện thoại trên màn hình — như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.
Chuyên viên trang điểm lo lắng nhìn tôi:
“Cô Hạ, tất cả thuyền đều đã ra đảo rồi. Vậy... chúng ta làm sao đến đó được?”
Từ xa vang lên tiếng ầm ầm của cánh quạt trực thăng.
Tôi hất cằm, bình thản đáp:
“Kia kìa. Bay thẳng ra đảo.”
Trên đảo, không khí náo nhiệt, tiếng nhạc vang lên rộn ràng. Khách khứa đông như hội, mọi người đều ăn mặc lộng lẫy.
Ảnh cưới cỡ lớn của tôi và Thẩm Tư Trần đã bị thay bằng hình của anh ta và Trần Khê. Cả rừng hoa hồng champagne tôi đặt trước đó cũng bị đổi hết thành hoa hồng đỏ rực, phô trương và sến súa đến mức buồn nôn.
Ngay giữa trung tâm là đôi “tân nhân” mặc đồ cưới kiểu Trung Quốc đỏ chói, tay trong tay, nhìn nhau đắm đuối.
“Anh Thẩm, anh có đồng ý lấy cô Trần Khê làm vợ không?”
“Tôi đồng…”
“Ầm ầm—”
Tiếng trực thăng đột ngột vang lên ngay phía trên đầu, gió tạt mạnh khiến váy cưới và khăn voan tung bay tán loạn. Trần Khê chao đảo suýt ngã, chiếc mấn cưới trên đầu cô ta lật nghiêng, treo lủng lẳng bên tóc như trò hề.
Khách khứa rối rít bàn tán:
“Trời ơi, ai vậy trời?! Không nể mặt chủ nhà luôn à? Làm náo loạn cả buổi lễ rồi!”
“Trực thăng luôn kìa! Vị khách nào mà oách dữ vậy?! Ra mắt còn đỉnh hơn cả mấy ông lớn lúc nãy!”
Còn chưa kịp hoàn hồn, mọi người đều chết lặng khi thấy Hạ Linh – váy gió tung bay, bước xuống từ trực thăng như nữ vương tái xuất.
Gương mặt Thẩm Tư Trần cứng đờ, biến từ trắng bệch sang xanh mét rồi đen kịt.
“Hạ Linh?!”
Anh ta vội nhào tới, túm lấy tay tôi, định kéo ra ngoài:
“Em tới đây làm gì?! Anh đã bảo em chờ ở khách sạn rồi mà! Em cố tình phá hôn lễ của Khê Khê, đúng không?!”
Tôi hất tay anh ta ra, sắc mặt không đổi, giọng nói bình tĩnh đến lạnh lẽo:
“Thẩm Tư Trần, anh không nghĩ mình nên cho tôi một lời giải thích sao?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, vào cái bộ lễ phục đỏ đến chói mắt như trò hề trên người anh ta, rồi cười nhạt, đẩy anh ta sang một bên như vứt bỏ một món đồ rẻ tiền.
Sắc mặt Thẩm Tư Trần thoáng hiện vẻ chột dạ. Anh ta hạ giọng, cố tỏ ra mềm mỏng:
“Hạ Linh, em về trước đi được không? Chờ lễ cưới xong, anh sẽ giải thích rõ ràng với em...”
Trần Khê bước đến, tay chỉnh lại chiếc mấn cưới trên đầu, gương mặt căng đầy tức giận. Nhưng khi đứng trước mặt tôi, chỉ trong một giây, nước mắt cô ta đã lã chã rơi xuống.
“Chị Linh, sao chị lại phá hỏng lễ cưới của em?”
“Chị có biết em vì buổi lễ hôm nay đã bao ngày đêm không ngủ, bỏ ra bao nhiêu công sức không?”
“Em biết chị thích anh Tư Trần… nhưng hôm nay là ngày vui của em. Chị không nên tới…”
Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng xì xào bàn tán, ánh mắt soi mói cùng những lời đay nghiến đổ dồn về phía tôi:
“Đây chẳng phải là tiểu tam sao? Đến tận nơi cướp chú rể, đúng là trơ trẽn!”
“Trời ơi, đẹp mà rắn độc! Đúng kiểu hồ ly tinh!”
“Nhà họ Thẩm giàu lên nhờ mở công ty, nhìn là biết dạng ong bướm nhào vô kiếm chác!”
Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn Thẩm Tư Trần, giọng băng giá:
“Thẩm Tư Trần, anh nói đi — tôi là kẻ thứ ba à?”
Anh ta cắn môi, chân mày cau lại, ánh mắt lộ rõ sự do dự và bối rối.
Ngay lúc ấy, mẹ Thẩm Tư Trần bước ra từ đám đông, nắm lấy tay Trần Khê, mặt đầy ác ý, chỉ thẳng vào tôi và hét lớn:
“Con dâu nhà họ Thẩm chỉ có Khê Khê! Chứ không phải cái loại đã qua một đời chồng như cô!”
Tiếng xôn xao bùng lên dữ dội.