7.
Vì tội danh trộm cắp tài sản và phá hoại, Thẩm Tư Trần và Trần Khê bị khởi tố điều tra.
Để được tại ngoại, họ phải bán tháo toàn bộ tài sản – nhà, xe, cổ phần, thậm chí cả đồ gia truyền – để bồi thường thiệt hại.
Vừa bước ra khỏi cục cảnh sát, còn chưa kịp đứng vững, một cái bốp vang trời đã tát thẳng vào mặt Trần Khê.
“Con đĩ thối tha này!”
Mẹ Thẩm xông tới như phát điên, túm tóc Trần Khê đè xuống đất, cào mạnh lên mặt cô ta như muốn lột da.
“Đều tại mày! Đều tại mày cả! Nếu không có mày, con trai tao giờ đã là con rể nhà họ Lâm! Đã là người thừa kế tập đoàn trăm năm!”
Thẩm Tư Trần sững người một giây, rồi vội lao tới kéo bà ta lại:
“Mẹ! Mẹ làm gì vậy? Khê Khê đang mang thai mà!”
Ai ngờ, bà ta càng điên cuồng hơn. Một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào bụng Trần Khê khiến cô ta kêu thét lên đau đớn.
Mắt mẹ Thẩm đỏ ngầu, gào lên như người mất trí:
“Mang thai cái con khỉ! Chúng ta bị lừa rồi con ơi!”
“Trong bụng nó chẳng phải con cháu nhà họ Thẩm! Là con hoang!”
Thẩm Tư Trần chết lặng.
“…Mẹ nói gì?”
Mẹ anh ta hất Trần Khê ra như hất rác, ngồi bệt xuống đất, vừa đập đùi vừa tru tréo:
“Tao đến nhà họ Trần vay tiền, nghe thấy ông bà già nhà nó bàn chuyện từ mặt con gái…”
“Con tiện nhân này có chửa với thằng nào chẳng biết, tưởng tụi mình sắp ngóc đầu lên nhờ đầu tư của Hạ Linh nên liền bày trò đổ vấy lên con!”
“Hai đứa tụi mày chưa hề ngủ với nhau! Cô ta gài bẫy mày đấy, con ơi!”
Đầu óc Thẩm Tư Trần như muốn nổ tung.
Anh ta quay phắt sang Trần Khê, mắt đỏ như máu, gằn từng chữ:
“Cái đêm tôi say đó… tôi và cô đâu có làm gì cả, đúng không?!”
“Cô gài tôi từ đầu đến cuối?!”
Tay anh ta siết chặt cổ Trần Khê, gào lên như dã thú.
“Ngay cả tin đồn Hạ Linh chuyên cưới đại gia để chiếm tài sản… cũng là cô dựng lên để lừa tôi, đúng không?!”
Gương mặt Trần Khê đỏ bừng tím tái vì thiếu dưỡng khí, khóe môi lại cong lên thành một nụ cười nửa giễu cợt, nửa cay độc.
Ánh mắt cô ta lúc đó khiến Thẩm Tư Trần lạnh cả sống lưng, vô thức buông lỏng tay.
“Khụ...”
Trần Khê ôm cổ ho khan, giọng khàn đặc nhưng vẫn đầy châm chọc:
“Con gái nhà họ Lâm mà đi lấy anh á? Thẩm Tư Trần, mơ giữa ban ngày cũng đừng ảo tưởng quá đà.”
“Cho dù không có tôi, anh cũng chẳng bao giờ cưới được cô ấy.”
“Anh biết không? Chồng cũ của Hạ Linh… chính là Lệ Diễn Tu.”
“Lệ Diễn Tu đi đến đâu cũng mang theo ảnh cưới với cô ấy, chưa từng buông bỏ. Nếu không phải vì mối quan hệ của hai người họ, anh nghĩ tôi và anh có thể dễ dàng phá được hôn lễ à?”
Thẩm Tư Trần như bị trời giáng một cú sét, đứng chôn tại chỗ.
“Cô… cô biết từ trước?”
“Biết rồi mà còn dám đối đầu với Hạ Linh?”
Trần Khê cười khổ, nét mặt hoàn toàn sụp đổ:
“Tôi… chỉ tình cờ nhìn thấy một tấm ảnh rơi trên sàn, cũng chẳng để tâm.”
“Lúc thấy Lâm Tiêu Sơn xuất hiện mới nhớ ra. Nếu tôi mà nhớ sớm…”
“Thì ôm chân Hạ Linh còn hơn ôm anh đấy!”
“Chỉ cần cô ấy tùy tiện rút một sợi tóc, giá trị cũng hơn tất cả những gì anh có!”
…
Ba con người — Thẩm Tư Trần, Trần Khê, và mẹ Thẩm — ngồi vật vờ bên lề đường trước cổng đồn cảnh sát, người đấm ngực, người đập đầu, người ngửa mặt khóc không ra nước mắt.
Cảnh tượng chẳng khác gì trò hề.
8.
Ra khỏi công ty, tôi vừa bước vào bãi đỗ xe thì một bóng người đột ngột chắn ngang trước mặt.
Là Thẩm Tư Trần.
Anh ta trông tiều tụy hẳn đi. Quầng mắt thâm đen, râu ria lún phún, chẳng còn chút khí chất của kẻ từng ngông nghênh đứng trên đỉnh cao.
“Linh…”
Anh ta khẽ gọi tên tôi, giọng khản đặc.
Tôi hơi lùi lại một bước, mặt không biểu cảm:
“Anh chặn tôi làm gì?”
Ánh mắt Thẩm Tư Trần ngập đầy hối hận và đau đớn, giọng nghẹn lại:
“Cho anh nói vài câu được không? Giữa anh và Trần Khê chỉ là hiểu lầm… có quá nhiều chuyện anh chưa kịp giải thích rõ…”
Tôi cau mày, hơi mất kiên nhẫn:
“Tôi không có hứng nghe. Hiểu lầm thì cứ để nó tồn tại đi. Cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
Nói xong, tôi định mở cửa xe rời đi.
Anh ta vội vàng đẩy cửa xe đóng lại, chặn giữa tôi và chiếc xe, ánh mắt đầy khẩn thiết:
“Linh, xin em… anh thật sự biết mình sai rồi!”
“Anh bị lừa, bị điều khiển. Anh thừa nhận mình ngu ngốc, nhưng từ đầu đến cuối, người anh yêu luôn là em. Anh chưa từng muốn xa em!”
Tôi cau mày, lạnh lùng nhìn anh ta, cất giọng nhạt nhẽo:
“Anh hối hận vì mất tôi…
Hay hối hận vì để vuột mất con gái của người giàu nhất?”
“Xin lỗi, đừng xúc phạm hai chữ yêu thương như vậy.”
“Nếu yêu, sẽ không chê tôi từng ly hôn.”
“Nếu yêu, sẽ không ngoại tình.”
“Nếu yêu, sẽ không tự tay phá nát lễ cưới mà tôi đã chuẩn bị cả nửa năm.”
Cả gara rơi vào im lặng. Không ai lên tiếng.
Thẩm Tư Trần cứng đờ, không cãi được một chữ.
Và rồi… tách — một giọt nước ấm nóng rơi xuống cổ tôi.
Một giọt.
Rồi hai giọt.
Tiếng nức nở nghẹn ngào vang lên.
Anh ta rơi nước mắt.
“Linh… anh thực sự… đã mất em rồi, đúng không?”
Tôi im lặng nhìn anh ta, ánh mắt không còn trách móc, cũng chẳng còn lưu luyến.
Chỉ là… một sự kết thúc.
Suốt một năm qua, mỗi lần anh ta phạm lỗi, chỉ cần lộ ra dáng vẻ đáng thương ấy — tôi lại mềm lòng, lại tha thứ.