4.
Liễu Tuấn – cái kẻ vừa nãy còn giả chết nằm im – bỗng dưng bật dậy như ma nhập.Xưa nay vốn chỉ biết né tránh, vậy mà giờ lại cắm đầu lao về phía tôi.
Chưa kịp để anh ta chạm đến, tôi đã vung tay chộp lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn, giơ cao lên.
“Lại đây! Dám động tay thử xem! Mẹ anh mồm miệng thúi tha, dựng chuyện hãm hại tôi, còn anh thì giả câm giả điếc. Giờ thấy bà ta bị đánh thì lại thương xót muốn đánh tôi? Chính anh mới là đồ tuyệt tử tuyệt tôn, vậy mà cứ đổ hết tội lên đầu người khác. Bà đây chẳng nợ nần gì anh hết! Thích đội cái mũ rùa xanh thế à? Tôi có nên cho anh toại nguyện luôn không?”
“Trương Phi Phi!”
Liễu Tuấn đỏ hoe mắt, trừng trừng hét lên gọi tôi.
Mắt tôi cũng đã đỏ, lòng ngập tràn cay đắng.Có một câu mẹ chồng tôi nói… quả thật không sai: cuộc hôn nhân này, từ đầu đến cuối, chỉ có tôi là kẻ tự nguyện dâng hiến, tự nguyện chịu thiệt.
Nhưng giờ thì khác rồi.Tôi không còn muốn bám víu nữa. Ai làm gì được tôi nào?
“Vợ à, bình tĩnh lại đi. Mẹ anh hồ đồ, em đừng chấp với bà ấy. Lúc cưới em, em vẫn trong sạch, là do anh bệnh tật nên không sinh con được. Để cái gạt tàn xuống đi, chúng ta có gì thì nói cho rõ, đừng động tay động chân mà.”
Đúng là Liễu Tuấn có thể hạ mình mềm mỏng, cúi đầu chịu đựng.Nhưng mẹ anh ta thì ngược lại.
Ngay lúc anh ta vừa ra sức khuyên nhủ, vừa rón rén lùi về phía sau, Khang Quế Anh bất ngờ nhào tới, há mồm cắn thẳng một phát vào bắp chân tôi!
Miệng Khang Quế Anh còn lảm nhảm không ngừng:“Có bản lĩnh thì đập chết tao đi! Con trai tao sợ mày chứ tao thì không. Nào, giỏi thì nện thẳng vào đầu tao này!”
Nước dãi từ khóe miệng bà ta chảy dài xuống, bộ dạng vừa thảm hại vừa ghê tởm.
Lời mời gọi nồng nhiệt đến thế, tôi sao có thể phụ lòng?Không hề do dự, tôi vung mạnh gạt tàn thuốc, nện thẳng vào thái dương bà ta.
“A——!”
Bà ta buông chân tôi ra, ôm đầu lăn lộn dưới đất, tru tréo:“Cứu mạng với! Nó giết người! Nó giết người rồi!”
Tôi đứng thẳng người, lạnh lùng cười:“Mọi người đều nghe rõ rồi đấy, chính bà ta gào lên bảo tôi đập. Đã là yêu cầu của mẹ chồng, thì làm dâu tôi phải hết lòng chiều theo chứ.”
Nói rồi tôi còn giơ cao tay, dứt khoát dằn mặt:“Khang Quế Anh, bà thối nát thì cũng đừng kéo người khác xuống cùng. Bà khoe khoang mình ‘biết đẻ’, nhưng nửa năm đã phá thai ba lần, còn dám vênh váo trước mặt tôi? Đẻ giỏi đến thế, sao không sinh hết mấy đứa con riêng rải rác ngoài kia cho Liễu Tuấn có thêm em trai em gái? Bị chính con cái mình đánh đuổi chạy trối chết, còn mặt mũi nào dựng chuyện hãm hại tôi? Thật nhục nhã đến tận cùng!”
Tôi nghiến răng, giọng càng lúc càng sắc lạnh:“Ăn của tôi, uống của tôi, lại còn muốn chà đạp, sai khiến tôi? Bà nghĩ mình là cái thá gì?”
Tôi dứt khoát phơi bày hết mảng tối trong quá khứ của bà ta.Càng nói, lửa giận trong lòng càng bùng lên, không kiềm được, lại bổ thêm một cú nữa lên trán bà ta.
Máu tươi lập tức chảy ròng ròng xuống mặt.
Nhưng so với cảnh tôi kiếp trước chết thảm trên bàn sinh, máu me đầy người, thì chút thương tích này của bà ta đáng là gì?
Giọng Liễu Tuấn run rẩy vang lên:“Anh biết… mẹ anh sai, nhưng em… em cũng không thể bốc đồng như thế được…”
Hắn đương nhiên hiểu tôi không hề nói dối.Nhưng như mọi khi, hắn vẫn chỉ biết hèn nhát, lặp đi lặp lại mấy câu vô nghĩa, cố gắng che đậy cho mẹ.
Một chữ “sai” về phía mình, Liễu Tuấn nửa câu cũng không nhắc.Chỉ biết lặp đi lặp lại: chỉ cần tôi không ly hôn, anh ta sẽ lập tức đuổi mẹ đi.
Đến tận lúc này, tôi mới nhìn thấu cái bản chất lạnh lùng, ích kỷ ăn sâu trong xương cốt anh ta.Không lạ gì kiếp trước, cuối cùng anh ta lại có thể nhẫn tâm để tôi chết trên bàn sinh.
Ngoài cửa, mấy bà già vốn cùng hội cùng thuyền với Khang Quế Anh giờ lại đồng loạt trở mặt.Những lời cay độc mà họ vừa mới ném vào tôi, bây giờ lại bắn thẳng về phía bà ta.
“Đúng là đồ mất nết, không biết xấu hổ!”“Tưởng thế nào, hóa ra chúng tôi bị mù mới đi theo loại người như bà.”
Bị lật mặt, Khang Quế Anh lúng túng ôm đầu máu me, không còn cái oai phong vừa gào vừa diễn.