Rất nhanh, có người nhận ra Tôn Tuyết.Tiếng bàn tán nổi lên rần rần: nào là “con gà này lắm phốt lắm”, nào là “hồi trước còn qua lại với ai ai”, chuyện cũ của ả ta bị đào xới sạch sẽ.
Em trai tôi vẫn bình thản, giơ điện thoại quay clip, khóe môi nhếch cười:“Anh rể à, cảnh này hot lắm đấy. Hay là để em đăng lên mạng cho anh nhé? Biết đâu mai anh cũng thành… người nổi tiếng?”
“Đủ rồi!”
Liễu Tuấn bất ngờ hất tôi ra, vội vàng kéo Tôn Tuyết trốn sau lưng.Ánh mắt hắn nhìn tôi chằng chịt độc khí:“Trương Phi Phi, cô thật ác! Vì muốn ép tôi ly hôn mà có thể làm đến mức này. Tôi đúng là xem thường cô rồi.”
Tôi cười nhạt, giọng như lưỡi dao cắt da:“Đừng nói mấy lời vô nghĩa đó. Tôi ép anh tìm tiểu tam chắc? Hay tôi cầm dao kề cổ bắt anh leo lên giường cô ta? Cặn bã trong xương tủy thì đừng đổ tại ai khác. Nói thẳng đi: ly hôn hay không?”
Còn chưa kịp nghe hắn đáp, thì một giọng the thé lại vang lên.
“Ly! Cuộc hôn nhân này nhất định phải ly!”
Theo tiếng ồn ào, tôi quay lại liền thấy bà già Khang Quế Anh lạch bạch trong đôi dép lê chạy tới.Rõ ràng tiếng động ban nãy đã khiến bà ta lao ra hóng.
Xông thẳng vào giữa đám người, bà ta đứng chắn ngang một hồi, rồi đột ngột ngã phịch xuống đất, bắt đầu màn diễn tởm lợm quen thuộc:
“Bà con tới mà xem này! Con tiện nhân mất mặt này vì muốn ly hôn với con trai tôi mà dẫn gian phu tới ép chết mẹ con chúng tôi đó! Đúng là muốn mạng người ta mà!”
Má ơi!Độ trơ trẽn của Khang Quế Anh lần nữa phá vỡ nhận thức của tôi.
Không do dự, tôi lập tức bấm điện thoại báo cảnh sát.Đồng thời, em trai tôi cũng nhanh tay tung đoạn video tôi “xé xác” đôi cẩu nam nữ kia lên mạng.
Cảnh sát tới rất nhanh.
May mà lần này, để chắc ăn, tôi đã mang theo sổ hộ khẩu từ trước.Khi đặt căn cước công dân của tôi và em trai, cùng cuốn hộ khẩu ngay trước mặt cảnh sát, chân tướng liền hiện rõ rành rành.
Ngoại tình, phản bội vốn không cấu thành tội, cùng lắm cũng chỉ là vấn đề đạo đức.Nhưng điều đó chẳng cản nổi Liễu Tuấn và ả tiểu tam bị xã hội “dạy dỗ” cho một trận ra trò.
Ly hôn chưa thành, vậy mà Liễu Tuấn lại bất ngờ nổi tiếng… theo cách “đen đỏ”.Quả thực, ai mà chẳng thích hóng một chút “dưa” từ nhà người khác?
Một gã đàn ông tướng mạo tầm thường, lại còn lấy tiền vợ để nuôi nhân tình – đề tài này liền biến thành câu chuyện trà dư tửu hậu nóng bỏng nhất.
Trên mạng, đâu đâu cũng thấy những từ khóa như “ăn bám đàn bà”, “sống nhờ váy đàn bà” tràn lan.Không ít cư dân mạng còn moi ra thông tin cá nhân của hắn, gọi điện tới tận nơi, mắng xối xả: nào là “đàn ông ăn bám”, nào là “đàn ông bất lực”…
Liễu Tuấn cùng Tôn Tuyết, cả hai nhanh chóng trở thành đối tượng bị netizen ném đá dữ dội.
Nhưng chuyện đó thì có can hệ gì đến tôi?
Hôm đó, em trai đã hỏi thẳng mặt hắn có ký đơn hay không – chính hắn kiêu ngạo từ chối.Đã dám làm, thì phải dám chịu.Những chuyện hắn gây ra, hắn có gì mà không dám nhận?
12.
Chỉ trong ba ngày, Liễu Tuấn đã chịu không nổi, phải gọi điện cho tôi, cuối cùng cũng nhượng bộ, đồng ý ly hôn.
Thế nhưng, ngay trước cửa Cục Dân chính, hắn lại giở trò.
Ban đầu, hắn còn đòi chia nhà, chia xe.Tôi thẳng tay ném xấp giấy tờ chứng minh ra trước mặt, cho hắn biết thế nào là tài sản trước hôn nhân.
Không chiếm được nhà xe, hắn lại xoay sang đòi một nửa tiền tiết kiệm trong nhà.
Tôi bật cười lạnh lẽo:“Trong nhà này làm gì có khoản tiết kiệm nào? Số tiền tôi kiếm được chẳng phải đều đã đổ vào cái hố không đáy rồi sao? Anh còn có mặt mũi nói chuyện tiền nong với tôi à?”
Tôi dí thẳng vào mặt hắn, giọng không hề khách khí:“Từ ngày mẹ anh dọn đến, bà ta ăn mặc phải đồ tốt, thấy ai có vòng vàng, vòng tay là cũng phải sắm cho bằng được. Chưa kể suốt ngày rủ đám bạn già đi du lịch. Anh nghĩ với cái lương bốn ngàn còm cõi của anh thì đủ nuôi bà ta chắc? Nếu không phải tôi cắn răng bỏ tiền ra, e là ngay cả bữa cơm nóng anh cũng chẳng được ăn.”
Liễu Tuấn còn cãi cố:“Nhưng số tiền cô kiếm được cũng là tài sản chung của vợ chồng.”
Tôi sững lại một chút, rồi nhếch môi cười nhạt.Hóa ra hắn không hề ngu ngốc, thậm chí còn rành luật.Chỉ là hắn luôn biết rõ mọi chuyện, nhưng vẫn cố tình làm như không biết, để lợi dụng tôi cho đến tận cùng.