1.
Trạm y tế thị trấn quanh năm phảng phất mùi thuốc sát trùng và bụi bặm, trộn lẫn thành thứ hương vị đặc trưng khiến người ta vừa ngột ngạt vừa phiền lòng.
Tôi ngồi trên băng ghế gỗ cứng trong phòng khám phụ khoa, ngón tay vô thức xoắn lấy vạt áo, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Bên ngoài hành lang, người qua kẻ lại, tiếng bước chân, tiếng ho, tiếng trẻ con khóc lẫn lộn thành một bản hòa tấu ồn ào không dứt.
Thế nhưng tôi chẳng nghe thấy gì cả. Chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, như trống dồn bên tai.
Tôi đang chờ kết quả khám sức khỏe.
Bác sĩ bảo tôi cơ thể hơi yếu, khí huyết không tốt, cần bồi bổ lại.Tôi thầm nghĩ, nếu lần này có thể mang thai lần nữa, liệu Giang Hải có vui không?
Anh ấy vẫn luôn nói: đơn vị bận lắm, tiền đồ quan trọng hơn, chuyện con cái khoan đã.Nhưng chúng tôi đã cưới nhau gần bảy năm rồi. Tôi năm nay hai mươi tám, nếu còn chần chừ nữa thì sẽ thành sản phụ tuổi cao.
Biết đâu, có thêm một đứa con, cái nhà này sẽ giống "một gia đình" hơn.Biết đâu, anh ấy sẽ bớt bận rộn hơn một chút, có thể về nhà thường xuyên hơn một chút.
“Hứa Mai Lệ?”Một nữ bác sĩ trẻ mặc blouse trắng, đeo kính gọng vàng đẩy cửa bước ra, trong tay cầm phiếu khám của tôi.
Tôi vội vàng đứng dậy, mặt nở một nụ cười lấy lòng:“Dạ, tôi đây bác sĩ.”
Cô ấy đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt đảo qua gương mặt tôi rồi lại nhìn xuống tài liệu trên tay, lặp đi lặp lại vài lần, lông mày hơi nhíu lại.
“Chị… đã kết hôn đúng không?”
Tôi chột dạ, tim như lỡ một nhịp. Chẳng lẽ kết quả có vấn đề nghiêm trọng gì sao? Tôi bất giác vò chặt tay, lo lắng đáp:“Dạ đúng rồi… Chồng tôi là quân nhân, đang đóng quân.”
Sự nghi hoặc trên gương mặt bác sĩ càng đậm hơn. Cô lật phiếu khám ra, chỉ vào màn hình máy tính.
“Lạ nhỉ. Sao trong hệ thống thông tin y tế lại ghi rõ trạng thái hôn nhân của chị là: ly hôn?”
Ly hôn?
Hai chữ ấy như sấm nổ ngang tai, vang rền trong đầu tôi không dứt.
Não tôi như bị ai đó nhấn nút tắt nguồn. Trong khoảnh khắc ấy, máu trong người như đông lại, đầu óc trống rỗng, chân tay lạnh ngắt.
Chắc chắn tôi nghe nhầm rồi.
“Bác sĩ… bác sĩ có nhầm lẫn gì không ạ? Chồng tôi tên là Giang Hải, anh ấy là sĩ quan trong quân đội. Chúng tôi đang sống rất yên ổn mà, sao lại… ly hôn được?”
Giọng tôi run đến mức không khống chế nổi, từng chữ thốt ra đều mang theo sự hoảng loạn và sợ hãi.
Có lẽ bị phản ứng của tôi dọa đến, nữ bác sĩ vội xoay màn hình máy tính về phía tôi, giọng cũng dịu đi đôi chút:
“Chị tự xem đi, trong hệ thống ghi rất rõ: chị và một người tên Giang Hải đã hoàn tất thủ tục ly hôn từ… nửa năm trước.”
Cô ấy lại kiểm tra lại thông tin một lần nữa, cẩn trọng nói:“Họ tên và số căn cước đều khớp hoàn toàn. Đây, chị nhìn đi, ngày ghi nhận là mười hai tháng Sáu.”
Mười hai tháng Sáu.
Một cái tên – một con số – như một lưỡi dao lạnh lẽo cắm phập vào tim tôi.Tôi gần như không thể hít thở nổi, ngực đau nhói như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt rồi thẳng tay ném vào hố sâu không đáy.
Tôi nhớ rất rõ cái ngày đó.
Nửa năm trước, anh ấy hiếm hoi được nghỉ phép về nhà.Anh nói quân đội yêu cầu cập nhật hồ sơ người thân, có vài tài liệu cần ký.
Anh đưa cho tôi một xấp giấy dày, chỉ vào vài chỗ, giọng dịu dàng xen lẫn một chút thúc giục:“Mai Lệ, ký nhanh đi. Chỉ là giấy tờ hành chính thông thường thôi, mai anh phải quay về đơn vị rồi.”
Lúc đó tôi đang cúi người giúp mẹ chồng – bà đang nằm liệt giường – lật người và bôi thuốc chống loét. Cả tay tôi ám mùi thuốc mỡ nồng nặc.
Tôi chẳng kịp nghĩ nhiều, chẳng đọc gì cả. Chỉ cầm bút lên và ký đúng vào những chỗ anh ấy chỉ.