“Đối xử tốt với con là trách nhiệm của một người cha. Đừng lấy đó mà kể công.”
Đuổi ba ra ngoài, mẹ gắp cho tôi miếng thịt kho:
“Con à, ba tốt với con thì cứ nhận, đừng từ chối hay thấy ngại. Ba đối xử tốt với con là lẽ đương nhiên, con không cần mang gánh nặng tâm lý.”
Tôi thở phào.
Bấy lâu nay, tôi luôn sợ mình nhận sự quan tâm của ba sẽ khiến mẹ nghĩ tôi phản bội, đứng về phía ông.
Nên lúc nào tôi cũng rón rén quan sát cảm xúc của mẹ, sợ mẹ buồn.
Ngay cả khi ba mua cho tôi đồ thần tượng mà tôi thích nhất, tôi cũng giả vờ không thích, tìm cách từ chối.
Mỗi lần ba chuyển tiền cho tôi, tôi đều trả lại.
Không ngờ, mẹ đã sớm nghĩ tới:
“Nếu ba cho tiền, con cứ nhận. Dù sao, có thể từ chối bất cứ thứ gì, nhưng không thể từ chối tiền cả.”
Tôi cắn miếng thịt kho, gật đầu thật mạnh:
“Vâng! Con hiểu rồi!”
Mẹ bảo đã nộp hồ sơ đi du học. Đợi tôi vào đại học, bà sẽ ra nước ngoài học thêm, đồng thời làm việc tích lũy kinh nghiệm.
Công ty xuất nhập khẩu hiện tại quy mô nhỏ, cơ hội thăng tiến hạn hẹp.
Mà tuổi bà lại không còn trẻ, kinh nghiệm cũng chưa đủ phong phú, rất khó nhảy sang công ty lớn.
Thế nên, bà quyết định ra nước ngoài.
Đến lúc đó, cho dù ba muốn quay lại, cũng chẳng tìm thấy.
Đúng là mẹ.
Bà nói: “Cuộc đời lúc nào cũng có thể khởi hành, không bao giờ là muộn.”
Tôi ghi nhớ sâu trong lòng.
Ba vẫn ngày ngày chờ trước cổng.
Tôi cũng không từ chối, ngồi nhờ xe cũ của ông, còn được ăn sáng thịnh soạn.
Nhưng một ngày, ông đột nhiên biến mất, không quay lại nữa.
Tôi chẳng mấy để tâm, nghĩ ông đã bỏ cuộc.
Cuộc sống của tôi và mẹ cuối cùng cũng yên ổn hơn.
Thế mà đến ngày bàn giao căn hộ mới mua, chúng tôi lại gặp ba.
12
Kỳ thi đại học kết thúc, căn hộ mẹ mua đã được bàn giao.
Chúng tôi thuê công ty trang trí nội thất đến sửa sang.
Nói thật, thoạt nhìn tôi còn chẳng nhận ra đó là ba.
Ông mặc bộ đồ dính đầy xi măng, mái tóc cũng bị bụi phủ thành màu xám.
Ông đang khiêng từng bao xi măng, từng bao cát.
Nghe tiếng chúng tôi, ông quay lưng đi, sợ bị nhận ra.
Nhưng sống chung hơn chục năm, tôi và mẹ chỉ cần liếc mắt là biết.
Nửa năm không gặp, ba đã thành ra thế này.
Tôi và mẹ đều thấy lạ, nhưng không ai nói, chỉ tiếp tục bàn chuyện sửa nhà với bên công ty.
Đợi công nhân tan làm, tôi gọi ba đến một quán cơm bình dân gần đó.
Gọi mấy món đơn giản, ba ăn ngấu nghiến, uống liền cốc nước, rồi toan châm thuốc.
Thấy mẹ cau mày, ông vội cất lại.
Mẹ vốn ghét mùi thuốc nhất.
Ba bắt đầu kể về nửa năm qua.
Hóa ra, ông biến mất không phải vì thôi không “theo đuổi vợ cũ”.
Mà vì bị công an mời đi, tạm giam mấy ngày.
Chuyện này, bắt đầu từ cậu bạn nối khố Lưu Cường.
Nghe tin ba ly hôn, bán nhà, anh ta tìm đến vay tiền.
Nhưng đến muộn, tiền ba đã bị họ hàng, bạn bè vét sạch.
Khi đó, trong tay chỉ còn hai vạn.
Lưu Cường nói con gái anh ta mắc bệnh bạch cầu, nằm chờ tiền cứu mạng, khóc lóc kể lể.
Ba mới đến tìm mẹ vay thêm, nhưng bị chúng tôi mắng cho một trận, đuổi đi.
Tuy vậy, ba vốn quen thói bao đồng.
Dù mình khó khăn, bữa no bữa đói, ông vẫn lo cho chuyện người khác.
Lưu Cường thấy ba không còn tiền, bèn xúi ông đi vay.
Nhưng lúc ấy, ba tập trung muốn hàn gắn với mẹ con tôi, không dám cho vay, càng không dám vay hộ.
Nhưng trong lòng vẫn lo cho con gái Lưu Cường.
Vậy là ông bị sập bẫy.
Một ngày, Lưu Cường bảo nghĩ ra cách kiếm tiền nhanh, sẵn sàng đi vay ngân hàng để cứu con.
Nhưng số tiền quá lớn, cần người bảo lãnh.
13