9
Sắc mặt ba tôi ngày càng đen kịt.
“Lý Thắng Nam, là con quá vô tình vô nghĩa nên chúng ta mới phải đi đến bước đường này.”
“Nếu trong người con vẫn còn một chút lương tâm thì con nên…”
Tôi ngắt lời ông ta, thản nhiên nói: “Thì tôi nên tiếp tục nghe những lời dối trá của các người, tiếp tục sống dưới sự áp bức, tiếp tục cống hiến cho cục cưng của các người, đúng chứ?”
“Tôi sống đến 25 tuổi mới biết, thì ra suốt hơn 20 năm qua, tôi luôn sống trong sợ hãi, trong tội lỗi mà thủ phạm chính là những lời nói dối độc ác của các người.”
“Lẽ ra tôi đã có thể trưởng thành một cách hạnh phúc, nhưng chính dục vọng bẩn thỉu của các người đã khiến tôi trở thành một con người nhút nhát, yếu đuối. Các người đã dễ dàng cướp đi 20 năm tuổi trẻ của tôi như thế đó.”
“Từng lần từng lần lừa gạt, từng chút từng chút đẩy tôi vào vực sâu tuyệt vọng, khiến tôi tê liệt, khiến tôi sụp đổ, khiến tôi tin rằng mình không xứng đáng được yêu thương.
Để rồi tôi trở thành công cụ cho các người thỏa mãn ảo tưởng làm chủ nô.”
“Giờ thì các người trách tôi vô tình với gia đình? Các người tự hỏi xem, các người xứng đáng à?”
“Hôm nay chính các người đã tự tay đem hết tội ác dâng lên bàn xét xử này!”
Mẹ tôi bắt đầu hoảng loạn, thì thầm hỏi ba: “Nếu tội danh thành lập thì sẽ như thế nào ấy nhỉ?”
Nhưng thẩm phán chưa hề tuyên kết thúc.
Màn hình bỗng hiện lên đoạn toàn tức đặc biệt cuối cùng.
Trên màn hình: Mẹ tôi đang bế em trai, bên cạnh là một người đàn ông lạ mặt đang cười tươi, trêu đùa cậu bé.
“Lý Thành đúng là tên khốn, cuối cùng cũng để tao hưởng sái rồi.”
Mẹ tôi cười khúc khích: “Vương Huyền, cảm ơn anh đã đưa con trai đến, nếu Lý Thành biết em chỉ giả mang thai thì em chết chắc.”
“Tuy thằng bé không phải con ruột em nhưng em sẽ coi nó như con ruột.
Em sẽ để con gái anh ta trả giá cho con trai anh!”
Màn hình chuyển cảnh, gã đàn ông lộ rõ nụ cười âm hiểm, còn mẹ tôi thì rạng rỡ, thỏa mãn và mãn nguyện.
…
Thì ra ngay từ đầu, Trương Thải Hà đã coi tôi là công cụ để bù đắp cho con của người tình cũ, bạch nguyệt quang của bà ta.
Ngay cả việc vu oan tôi làm gãy tay em trai cũng là một phần trong kế hoạch dài hơi của bà ta.
Cả khán phòng chết lặng.
[Trời đất, cái người mẹ này đúng là nói dối không chớp mắt.]
[Đây không còn là nói dối nữa mà là thất đức mất nhân tính.]
[Đầu óc có vấn đề à? Bắt con gái ruột hầu hạ con trai của nhân tình? Giam ngay bà ta lại giùm tôi!]
[Ôi mẹ ơi, quả dưa này to gấp mấy quả dưa Hami. Đáng tiền mua vé quá!]
Sắc mặt ba tôi biến dạng đến cực điểm, ông ta siết chặt nắm đấm nhưng vẫn gào lên không tin: “Tòa án rác rưởi gì đây! Chỉ vì câu view mà dựng mấy hình ảnh nhảm nhí thế này!”
Thẩm phán bình tĩnh đáp: “Tất cả hình ảnh được chiếu đều là bản ghi chân thực những việc từng xảy ra. Tòa án này không bao giờ ngụy tạo.”
Mẹ tôi thì gào thét điên cuồng: “Đây là cái gì?! Đồ AI khốn nạn, đừng có vu oan giá họa!”
Bà ta giận dữ lao ra khỏi bàn xét xử, định xông lên đôi co với thẩm phán.
Nhưng chưa kịp chạy vài bước, vô số xúc tu trong suốt bắn ra, kéo bà ta trở về chỗ ngồi và ghì chặt xuống ghế.
Tôi cũng từng bàng hoàng khi phát hiện em trai tôi không cùng huyết thống.
Tôi lén tra hồ sơ bệnh viện năm đó, dần lần ra chân tướng: Việc đứt ngón tay không hề liên quan đến tôi!
Tôi đã bị lừa dối suốt hai mươi năm.
Khi tôi cố kể sự thật cho ba, ông ta như người bị tẩy não, vẫn tiếp tục thao túng tôi, bắt tôi hy sinh vì "em trai", không hề tin lời tôi.
Hôm nay khi tất cả được phơi bày, ông ta sụp đổ hoàn toàn.
Đám họ hàng từ nãy vẫn giữ thái độ “trung lập” nay bắt đầu bốc hỏa trên màn hình:
[Trương Thải Hà! Bà đúng là đại lừa đảo, mất hết liêm sỉ!]
[Chị khiến nhà họ Lý chúng tôi mất hết mặt mũi!]
[Loại người như chị, đáng bị phanh thây!]
Mọi cơn giận bùng nổ như chưa từng e dè gì phiên tòa.
Mẹ tôi lắp bắp cố gắng chữa cháy: “Không phải vậy đâu… Thành, anh nghe em nói, Vũ Hàng là con ruột của chúng ta mà! Đừng nghe cái thứ này bịa đặt!”
Thẩm phán không nói gì, chỉ vung nhẹ bút trong không khí, ánh sáng mờ hiện lên hai chữ "正" (tức là đánh dấu 10 lời nói dối).
Năm lượt phát biểu, mẹ tôi đã nói dối mười lần.
10
Thẩm phán bước lên chính giữa khán đài, gõ mạnh chiếc búa xuống.
“Kết quả phiên tòa lần này như sau: Nguyên đơn Lý Thành, Trương Thải Hà, Lý Vũ Hàng phạm tội lừa đảo, cáo buộc bị cáo Lý Thắng Nam bất hiếu, vô tâm với gia đình không thành công.
Bị cáo Lý Thắng Nam tố cáo ba người có hành vi lừa gạt ác ý, cưỡng ép đạo đức được xác định là thành công.
Toàn bộ hình ảnh trình chiếu trong quá trình xét xử đều là sự thật, không ai được phép nghi ngờ hay yêu cầu tái xét.
Ba nguyên đơn sẽ chịu hình phạt: ngày đêm đau đớn với vạn tiễn xuyên tim.”
Vừa dứt lời, thân thể ba người Lý Thành, Trương Thải Hà và Lý Vũ Hàng hóa thành ảnh toàn tức.