23
Kiếp làm công ăn lương cúi đầu trước sức mạnh của “ba lần lương”. Tôi tắt video, nhờ bà chủ quán nướng ngay một đĩa xiên không cay, nhanh nhất có thể.
Sau đó quay sang xin lỗi anh Lương rối rít. Anh Lương rất thoải mái, lập tức thanh toán rồi lái xe đưa tôi về bệnh viện.
Trên xe rất yên tĩnh, dường như tất cả hồi ức đẹp đẽ về thời đại học giữa tôi và anh Lương đều bị cuộc gọi video của Trần Ngôn Khải chặt đứt không thương tiếc.
Không có hồi ức, sao viết tiếp được chương mới? Haiz...
Anh Lương là người phá vỡ sự im lặng:
“Trần Tổng dạo này khác xa những gì anh từng nghe. Mạnh Tưởng, có phải Trần Tổng thích em không?”
Tôi lập tức phủ nhận, ấp úng:
“Làm gì có chuyện đó. Trần Tổng với em chỉ là kiểu sếp nghiêm khắc với nhân viên thôi. Với lại Trần Tổng có bạn gái rồi mà, là kiểu con gái nhà giàu, xinh đẹp, học giỏi… Làm sao có chuyện thích em được.”
Bạn gái của Trần Ngôn Khải là nhân vật chỉ tồn tại trong lời đồn. Làm thư ký cho anh ta ba năm, tôi gần như biết rõ mọi thứ, nhưng chưa từng gặp cô bạn gái ấy một lần nào.
Nhưng mà, kiểu người như anh ta, đúng là chỉ có “bạch phú mỹ” mới xứng. Tôi chỉ là người qua đường A, làm gì dám mơ tưởng xa xôi.
Anh Lương nói, anh cũng là đàn ông, nên biết đàn ông khi thích ai thì sẽ hành xử ra sao. Và từ ánh mắt Trần Ngôn Khải nhìn anh, anh thấy… một chút địch ý.
Địch ý ư? Mỗi ngày anh ta cà khịa tôi không ngừng, cuối tuần cũng không tha, bắt tôi làm việc – chẳng phải toàn địch ý đấy sao?
________________________________________
24
Tôi mang xiên nướng đến vẫn còn nóng hổi. Trần Ngôn Khải không nói gì nhiều, chỉ bảo tôi mai đến làm thủ tục xuất viện cho anh ta.
Tôi liếc đồng hồ – gần mười một giờ đêm. Cũng còn may, vị “tư bản” này vẫn có chút lương tâm, không bắt người làm công thức khuya.
Tôi đang chuẩn bị rời đi thì sếp lại lên tiếng:
“Cô chưa đăng bài lên trang cá nhân à?”
Tôi phải suy nghĩ vài giây mới nhớ ra là anh ta đang nói về cái bài viết công ty trên tài khoản công cộng WeChat.
Tiểu Lưu đúng là làm thật, đêm qua đã viết và đăng rồi. Tôi cứ tưởng chỉ nói chơi, ai ngờ anh ta để bụng thật.
“Tính bắt buộc à?”
“Cô nghĩ sao? Lúc huấn luyện tân binh, tôi nhớ rõ có một mục là ‘tích cực tuyên truyền hình ảnh công ty’, nếu không nhớ thì mời tham gia khóa đào tạo lại tháng sau với lứa nhân viên mới.”
Tôi thì làm gì nhớ cái mục đấy? Nhưng mà... ngài là sếp, ngài nói gì thì cái đó chính là quy định.
Thế là trước 12 giờ đêm, tôi gõ ra một bài cảm tưởng dài 200 chữ, bày tỏ lòng yêu công ty tha thiết và sự kính trọng sâu sắc dành cho lãnh đạo. Đúng chuẩn nịnh nọt cấp độ cao.
Còn cố tình tag Trần Ngôn Khải vào. Anh ta đáp lại ngay một chữ:
“Đã đọc.”
Xong rồi đấy, kiểu phê duyệt tấu chương của hoàng đế thời xưa luôn.
Tôi còn cẩn thận đặt trước một bó hoa tại tiệm gần đó, dặn họ ngày mai 10 giờ sáng phải giao tới đúng giờ. Nịnh bợ cũng phải làm đến nơi đến chốn.
Sáng hôm sau, tôi đi cùng tài xế tới bệnh viện đón Trần Ngôn Khải. Nhìn tinh thần anh ta thì có vẻ hồi phục rồi, khí chất tổng tài lại quay về.
Hai chúng tôi vừa bước vào công ty, cô lễ tân đã đưa cho tôi một bó hoa hồng to oành, ánh mắt còn đầy ẩn ý mờ ám.
Cũng đành chịu, thư ký nịnh tổng tài thì lúc nào chẳng bị người ta nhìn bằng ánh mắt khác. Tôi chịu quen rồi.
Chỉ có điều… cái tiệm hoa kia bị gì vậy? Rõ ràng tôi dặn là gửi hoa cho sếp, thế mà lại gói cho tôi bó hồng đỏ rực? Là sao?
Tôi ôm bó hoa vào phòng làm việc của Trần Ngôn Khải, thấy anh ta đang chăm chú nhìn màn hình. Tôi đặt lên bàn anh rồi rút lui.
________________________________________
Vừa quay lại chỗ ngồi thì tôi đơ người: trên bàn làm việc của tôi cũng có một bó hoa.
Tôi lật tìm thì thấy có một tấm thiệp:
“Chúc Trần Tổng mạnh khỏe, bình an vui vẻ.”
Ơ… đây mới là bó tôi đặt cho sếp!
Vậy… bó hoa hồng đỏ rực kia là của ai?
________________________________________
25
Đúng lúc ấy, tin nhắn của anh Lương gửi đến:
“Hoa nhận được chưa?”
Tôi lập tức gọi lại hỏi anh có ý gì. Anh nói muốn giúp tôi… thăm dò lòng dạ Trần Ngôn Khải.
Trời ơi cảm động quá, đúng chuẩn “nam thần học trưởng” cảm hóa lòng người! Nhưng mà, ít nhất cũng phải báo em một tiếng chứ, giờ thành ra trò hề mất rồi!
Tôi ôm bó hoa thơm ngát định lén lút đổi lại bó kia, chờ lúc Trần Ngôn Khải không chú ý sẽ đánh tráo.
Tôi rón rén bước vào văn phòng, Trần Ngôn Khải ngẩng đầu nhìn tôi. Có lẽ vì chột dạ nên tôi cảm thấy ánh mắt xuyên qua mắt kính kia như muốn… ăn thịt tôi luôn vậy.
Tôi đứng ngay cửa, lúng túng ôm hoa, chỉ có thể gượng gạo nói:
“Trần Tổng, đây mới là bó hoa em chuẩn bị tặng ngài… Chúc ngài mạnh khỏe, hehe…”
Không để anh ta lên tiếng, tôi nhanh chóng đổi lại hai bó hoa rồi quay người định chuồn. Ai ngờ anh ta gọi giật lại:
“Cô hình như để quên cái gì này.”
Tôi ngoảnh lại thì thấy anh đang cầm tấm thiệp, còn đang mở sẵn ra.
Mắt tôi rất tốt, đọc được dòng chữ trên đó:
“Tặng Mạnh Tưởng, chúc em mỗi ngày đều vui vẻ – từ Lương.”
Thôi xong. Lòng tôi lạnh đến tận gót chân.
Tôi run run định đến lấy lại tấm thiệp, ai ngờ Trần Ngôn Khải rút tay về, chậm rãi hỏi:
“Mạnh Tưởng, làm thư ký cho tôi khiến cô không vui à?”
“Không không không, em rất vui! Thật sự rất vui! Lương cao, phúc lợi tốt, lãnh đạo hòa nhã, đồng nghiệp thân thiện. Vui không để đâu cho hết!”
“Vậy sao?” – Anh ta vẫn cầm tấm thiệp, nửa cười nửa không nhìn tôi.
Tôi vội vàng gật đầu, thể hiện tuyệt đối trung thành.
“Vậy cô định lấy chuyện yêu đương để ‘đáp lễ’ cho mức lương cao phúc lợi tốt à?”
Tôi suýt buột miệng cãi lại “em không có yêu đương gì cả” nhưng lập tức nuốt lại, chuyển sang nói:
“Chẳng lẽ… công ty cấm nhân viên yêu đương ạ?”
“Đương nhiên là không.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm — nhưng sao lại thấy trong lòng có chút hụt hẫng?
Trần Ngôn Khải ngừng một chút, rồi chậm rãi nói tiếp:
“Chỉ là... sao người yêu của cô không thể là tôi?”
Tôi đơ người.
Gì vậy? Đây là… thẳng thắn tỏ tình luôn hả?!
26
Tôi không nhớ mình đã rời khỏi văn phòng Trần Ngôn Khải như thế nào nữa. Sau khi anh ta hỏi câu đó, tôi chỉ biết… bỏ chạy.
Trong gương, khuôn mặt tôi đỏ ửng như bó hoa hồng trên bàn.
Trần Ngôn Khải không phải kiểu người thích đùa. Câu hỏi đó... chẳng lẽ anh ta thực sự thích tôi?
Hai ngày không đi làm, công việc dồn lại cho anh ấy rất nhiều, đến trưa cũng không rời khỏi văn phòng.
Nghĩ đến chuyện anh vừa xuất viện, tôi lặng lẽ đặt cơm trưa rồi nhờ cô lễ tân mang vào. Tạm thời tôi không dám trực tiếp đối mặt với anh.
Với tâm trạng rối bời, tôi hoàn thành nốt công việc trong ngày. Tối nay Trần Ngôn Khải còn có một buổi tiệc, tôi chỉ nhắn một dòng nhắc lịch qua WeChat rồi chuẩn bị… chuồn.
Ai ngờ anh ta lại nhắn lại: Tối nay đi cùng tôi.
Thôi thì dù có yêu hay không, tháp tùng tổng tài dự tiệc cũng là một phần công việc của thư ký. Chúng ta cần phải có đạo đức nghề nghiệp.
Tài xế lái xe rất tập trung, tôi và Trần Ngôn Khải ngồi sau. Anh ấy nghĩ gì tôi không biết, còn tôi thì chỉ muốn… đào hố trốn xuống.
Trước đây chúng tôi cũng từng ngồi xe chung để đi dự tiệc, phần lớn thời gian đều yên lặng. Nhưng cái yên lặng hôm nay thật sự ngột ngạt khủng khiếp.
Tôi len lén nhìn Trần Ngôn Khải — anh ta thì vẫn điềm nhiên như không, thần thái ung dung như chưa từng có chuyện gì.
Tâm lý sếp mạnh thật đấy.
Cuối cùng cũng đến nơi. Tôi nhanh chóng chuyển về chế độ làm việc, chuyên nghiệp chắn mấy lượt rượu thay anh ta.
Còn anh ta? Đứng trò chuyện vui vẻ với một mỹ nhân cực phẩm.
Lần đầu tôi thấy người phụ nữ ấy. Trần Ngôn Khải có rất ít bạn là nữ, hiếm khi thấy anh dừng lại bắt chuyện với ai. Nhưng hôm nay lại đứng nói chuyện rất lâu.
Tôi nghe người xung quanh thì thầm:
“Hình như là Trang Xuân Hiểu? Cô ấy từ Pháp về mà? Chẳng lẽ tái hợp với Trần Ngôn Khải rồi?”
________________________________________
27
Cái tên này… tôi từng nghe anh Lý nhắc đến. Hình như cũng là bạn thanh mai trúc mã với Trần Ngôn Khải. Có khi chính là “bạn gái truyền thuyết” của anh ta.
Nhưng hai chữ “tái hợp” làm tim tôi lỡ một nhịp.
Chắn rượu riết bắt đầu thấy choáng. Từ xa nhìn hai người họ trò chuyện thân thiết, trai tài gái sắc, đúng là một đôi trời sinh.
Người đứng cạnh Trần Ngôn Khải nên là một con công lộng lẫy, chứ không phải một con chim sẻ bình thường như tôi.