1
“Chủ tịch Vân, chị chắc chứ? Khoản tiền này là do Tổng giám đốc Lục dặn kỹ, liên quan đến sống còn của một dự án mới.”
Phía đầu dây bên kia, trưởng phòng pháp lý vẫn còn do dự.
Tôi không nói gì, chỉ bật chế độ quay màn hình, chuyển sang quay thẳng cảnh gia đình ba người đang “hạnh phúc” kia.
Đỉnh điểm là khi phóng viên tại hiện trường – có vẻ cảm thấy đây là một câu chuyện ấm áp giữa lúc kẹt xe – đã bước đến phỏng vấn.
“Chào anh, thấy gia đình anh vui vẻ thế này, đúng là tinh thần quá tốt giữa lúc tắc đường.”
Lục Gia Ngôn ôm chặt lấy Giang Miễu trong lòng, mỉm cười hoàn hảo trước ống kính:
“Cũng hết cách rồi, công việc bận quá, hiếm lắm mới có dịp đưa vợ con ra ngoài chơi. Dù bị kẹt đường, nhưng cũng coi như là thời gian bên nhau đặc biệt của gia đình.”
Trên màn hình, cô em họ Giang Miễu của tôi cúi đầu e thẹn, tựa sát vào vai anh ta như một người vợ dịu dàng đầy hạnh phúc.
Cậu bé khoảng năm tuổi kia thì lớn tiếng hét lên:
“Ba ơi, con muốn ăn kem!”
Quả là một “khoảnh khắc gia đình đặc biệt”.
Tôi lúc này mới bình tĩnh mở lời với phía pháp lý:
“Tôi nhắc lại lần nữa. Một, lập tức đóng băng toàn bộ quyền hạn của Lục Gia Ngôn tại công ty, huỷ khoản quỹ dự phòng ba mươi triệu.”
“Hai, khởi kiện anh ta với hai tội danh: chiếm dụng chức vụ và kết hôn trái luật. Anh ta giả mạo dự án để rút tiền công ty, tôi sẽ gửi đầy đủ bằng chứng sau.”
“Ba, điều tra toàn bộ dòng tiền của các dự án mà anh ta và Giang Miễu từng phụ trách trong năm năm qua. Đồng thời yêu cầu bộ phận truyền thông chuẩn bị sẵn thông cáo báo chí, sau khi tôi phát tín hiệu trên Weibo, phải ngay lập tức tách rời công ty khỏi anh ta về mặt dư luận.”
Đầu dây bên kia, trưởng phòng pháp lý hít mạnh một hơi lạnh:
“Rõ ạ! Tôi sẽ làm ngay, Chủ tịch Vân!”
Tôi cúp máy. Màn hình điện thoại vẫn nhấp nháy tin nhắn từ Lục Gia Ngôn.
“Vợ ơi, ký chưa? Bên này thực sự gấp lắm!”
“Sơ Sơ? Em giận à? Đừng giận nữa, chuyện này là việc nghiêm túc đấy!”
Tôi không trả lời.
Chỉ mở ngay ứng dụng Weibo, trong vòng vài chục giây đã đăng tải đoạn video phỏng vấn "ấm áp" vừa quay được, kèm theo vài ảnh chụp màn hình rõ nét.
Bài đăng ghi chú:
“@GiangMiễu @LụcGiaNgôn
Chồng tôi Quốc khánh vẫn bận họp với Tổng giám đốc Vương. Lại còn được lên sóng truyền hình trực tiếp nữa, thật tuyệt vời.
Chỉ là... vị Tổng giám đốc Vương này sao lại giống em họ của tôi thế nhỉ?”
Tôi không dùng tài khoản phụ, mà trực tiếp dùng tài khoản chính – có tick xanh xác minh – với danh nghĩa Chủ tịch Vân Sơ của Tập đoàn Vân Thịnh.
Bài đăng vừa lên, điện thoại lập tức reo inh ỏi vì cuộc gọi từ Lục Gia Ngôn.
Tôi dứt khoát tắt máy – rồi chặn luôn.
Tôi quay người đi thẳng vào phòng thay đồ, đứng trước bức ảnh cưới lớn treo giữa tường.
Trong ảnh, Lục Gia Ngôn ôm lấy tôi, nụ cười rạng rỡ đầy chân thành.
Anh ta từng nói:
“Sơ Sơ, điều may mắn nhất đời này của anh… là cưới được em.”
Phải, cưới được tôi, anh mới có thể từ một kẻ vô danh leo lên đến vị trí cao như hôm nay, đúng chứ?
Tôi cầm điện thoại, mở két sắt được giấu kín sâu nhất, lấy ra một chiếc ổ cứng phủ bụi đã nhiều năm.
Kết nối vào máy tính.
Lục Gia Ngôn, anh không phải rất thích diễn trước mặt cả nước sao?
Tốt thôi. Tôi cho anh diễn đến cùng.
2
Sức lan tỏa của dư luận còn nhanh hơn tôi tưởng.
Chỉ trong vài phút, bài đăng Weibo của tôi đã vượt mười ngàn lượt bình luận và chia sẻ.
Các từ khóa như #Cao cấp Vân Thịnh tái hôn và #Drama chấn động trên cao tốc dịp Quốc Khánh leo thẳng lên hot search như tên bắn.
“Đù má! Bắt gian ngoại tình livestream luôn? Mà còn là sóng CCTV? Cái plot này phim truyền hình cũng không dám viết!”
“Ngồi hàng đầu ăn dưa đây! Thằng cha kia là ai thế? Cao tầng của Vân Thịnh à? @LụcGiaNgôn đi hai bước coi nào?”
“Tra ra rồi! Lục Gia Ngôn, phó tổng Vân Thịnh! Quả dưa này vừa to vừa ngọt, đảm bảo không nhạt, hóng tiếp diễn biến!”
Tôi tự rót cho mình một ly rư/ợ//u vang, ngồi thảnh thơi trước cửa sổ sát đất.
Tôi biết, lúc này Lục Gia Ngôn nhất định đang cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng.
Quả nhiên, điện thoại đổ chuông. Là một số lạ.
Tôi bắt máy nhưng không nói gì.
Sau vài giây im lặng, đầu dây bên kia vang lên tiếng gầm giận dữ của Lục Gia Ngôn, cố kiềm chế nhưng lửa giận vẫn bốc cao:
“Vân Sơ! Em điên rồi à?! Mau xóa bài Weibo đó đi cho anh!”