04
Sau khi dỗ dành Giang Vân Diểu yên ổn, Lưu Tử Mặc mới quay về phủ.
Mà trong phủ, Giang Vân Diểu ngày ngày cùng mẫu thân hắn – Tần Tường Huệ – lời qua tiếng lại, cãi vã không ngớt.
Lưu Tử Mặc bị náo động đến phiền lòng.
Hắn vẫn một mực chờ đợi ta chủ động tìm đến, ngỡ rằng ta sẽ đến cầu xin hắn quay lại. Nhưng đợi mãi, đã hơn một tháng trôi qua, ta vẫn chẳng hề xuất hiện.
Lúc này, Lưu Tử Mặc bắt đầu nóng ruột.
Hắn liền sai ám vệ theo dõi nhất cử nhất động của ta.
Trong lòng hắn tin chắc, chẳng bao lâu nữa, ta sẽ mang bụng lớn đến tìm, nước mắt lưng tròng cầu xin hắn thu nhận.
Chỉ là, hôm ấy Lưu Tử Mặc bận rộn lấy lòng Giang Vân Diểu, nào có để ý rằng bụng ta đã bằng phẳng từ lâu.
Song, hắn không biết thì càng hay.
Chờ đến khi chân tướng phơi bày, ta mới tặng cho hắn một đòn chí mạng, chỉ nghĩ thôi cũng thấy sảng khoái vô cùng.
Giang Vân Diểu cũng biết, dạo này vì những trận tranh cãi cùng Tần Tường Huệ mà khiến Lưu Tử Mặc có phần xa lánh nàng ta.
Như vậy, sao có thể được?
Còn Tần Tường Huệ kia, đợi có thời gian rảnh rỗi nàng ta sẽ xử lý sau.
Còn Lưu Tử Mặc, thì phải lập tức nắm chặt trong tay.
Hôm ấy, Giang Vân Diểu trang điểm đoan trang, mang theo một bức thư họa.
“Chiếu theo lời người nói, ta mang đến cho chàng bức thư họa mà chàng yêu thích nhất.”
Nàng ta mỉm cười dịu dàng, cả người như muốn nhào vào lòng Lưu Tử Mặc.
Lưu Tử Mặc đưa tay ôm lấy eo nàng ta, còn khẽ hôn lên má.
Sự xuất hiện của Giang Vân Diểu khiến Lưu Tử Mặc tạm thời quên mất chuyện liên quan đến Lâm Khê Nhiễm.
Cả hai lại một phen mây mưa triền miên.
Đến khi mọi thứ lắng xuống, Giang Vân Diểu nằm gọn trong lòng hắn.
“Mấy hôm nay chẳng thấy tỷ tỷ đâu, chẳng biết hài tử trong bụng tỷ ấy thế nào rồi?”
“Ta thấy lo lắng quá.”
“Hay vài hôm nữa ta đi thăm tỷ tỷ một chuyến.”
“Không cần đi.”
“Tại sao?”
“Tìm không được đâu.”
“Chàng từng tìm rồi sao?” Giọng Giang Vân Diểu thoáng mang vẻ bực bội.
Nhưng Lưu Tử Mặc lại chẳng nhận ra, thản nhiên đáp: “Phải.”
Giang Vân Diểu gượng cười gằn, sắc mặt chẳng mấy vui vẻ.
Ánh mắt nàng ta rơi xuống bụng mình — đã lâu như vậy, vẫn chẳng có chút động tĩnh nào.
Nàng ta lại ngẩng đầu nhìn Lưu Tử Mặc, thầm nghĩ: chẳng lẽ thân thể hắn có vấn đề?
Nếu vậy, thì nàng ta phải tính toán sớm.
Bất luận thế nào, nàng ta nhất định phải sinh được đứa con.
Còn việc đứa trẻ đó có phải cốt nhục của Lưu Tử Mặc hay không, không quan trọng.
Chỉ cần nàng ta nói là của hắn — vậy là đủ rồi.
Ngoài ra, nàng ta còn phải nhanh chóng tìm được Lâm Khê Nhiễm.
Hài tử trong bụng Lâm Khê Nhiễm — tuyệt đối không thể để lại.
05
Hôm ấy, lão tiện phụ không có ở trong phủ.
Giang Vân Diểu liền lén lút ra ngoài, cùng thanh mai trúc mã của nàng ta tư tình lén lút.
Lúc quay về, vừa khéo bị Lưu Tử Mặc bắt gặp.
Nàng ta mang dáng vẻ chột dạ, chỉ nói thân thể mệt mỏi, muốn trở về nghỉ ngơi.
Bởi vì trên người nàng ta còn lưu lại dấu vết.
Hôm đó chẳng biết vì sao, Lưu Tử Mặc lại cứ dây dưa quấn quýt lấy nàng ta.
Ngay lúc Lưu Tử Mặc chuẩn bị cởi áo nàng ta, nàng vung tay một cái, khiến hắn lập tức hôn mê bất tỉnh.
Giang Vân Diểu nhẹ nhàng thở ra.
May mà nàng ta đã chuẩn bị sẵn mê hồn tán, khiến Lưu Tử Mặc hôn mê.
Nếu để hắn phát hiện ra những dấu vết kia, thì thật chẳng hay ho gì.
Hôm sau, Lưu Tử Mặc tỉnh lại, trông thấy dấu tích trên người nàng ta, trong lòng đau xót không thôi.
Từ đó càng thêm sủng ái Giang Vân Diểu.
Nửa tháng sau, trong một bữa gia yến.
Giang Vân Diểu bất ngờ nôn khan một trận, khiến Lưu Tử Mặc mừng rỡ như điên.
Cả Lưu Tử Mặc lẫn Tần Tường Huệ đều coi Giang Vân Diểu như châu ngọc trong lòng bàn tay, cẩn thận nâng niu.
Nhân cơ hội đó, Giang Vân Diểu liền đề nghị Tần Tường Huệ giao ra quyền quản gia.
Tần Tường Huệ ban đầu còn không chịu, nhưng thấy nàng ta mang thai, lại thêm Giang Vân Diểu dọa rằng nếu không chịu giao quyền, nàng ta sẽ bỏ đứa bé này đi.
Tần Tường Huệ thật sự sợ hãi, cuối cùng đành không cam lòng mà giao quyền ra.
Chỉ là, bên người bà ta vẫn có người trung thành, thì thầm bẩm báo rằng: Lưu Tử Mặc vẫn luôn âm thầm tìm tung tích của Lâm Khê Nhiễm.
Trong lòng Tần Tường Huệ bất giác cảnh giác — bà ta nghĩ, mình phải tăng tốc rồi.
06
Lúc ấy, ta đang xem xét sổ sách của các cửa tiệm trong tay.
Xuân Đào đột ngột thở hổn hển chạy vào, vẻ mặt đầy khẩn trương, lại mang theo chút thần thần bí bí.
Nàng dường như có điều muốn nói, nhưng nhất thời chẳng mở miệng được.
Ta biết, lời nàng sắp nói, e là khiến nàng khó xử.