Kiếp trước, chỉ vì một miếng tóp mỡ, tôi bị cha mẹ đánh lên bờ xuống ruộng
Trọng sinh trở lại, nhìn hai người đang lén lút đến phòng khám nhỏ để kiểm tra giới tính thai nhi:
Thích con trai lắm đúng không? Vậy thì tôi sẽ để các người sinh cho đã đời!
1
Tôi là đứa con gái thứ ba trong nhà.
Lẽ ra trên tôi còn hai chị gái nữa, nhưng họ đều mất ngay khi chưa đầy tháng.
Ba tôi tốt nghiệp trung cấp, vừa ra trường đã được phân về làm ở xưởng dệt của huyện. Khi ấy chính sách kế hoạch hóa gia đình rất nghiêm ngặt, sinh đứa thứ hai là đủ để bị mất việc.
Vì muốn nối dõi , ba tôi chỉ còn cách nghĩ ra một biện pháp như thế này:
Nếu sinh ra con gái thì tìm cách “giải quyết”, rồi ra ngoài nói là con chết yểu.
Lúc sinh chị cả, mẹ tôi còn có chút do dự. Dù sao cũng là đứa con đầu lòng, mang nặng đẻ đau suốt mười tháng, sao có thể nỡ lòng?
Thế nên, việc xử lý chị cả là do ba tôi “thay mặt”.
Sau bữa sữa cuối cùng, ba tôi đem chị cả vứt ra ngoài.
Mùa đông phương Bắc lạnh cắt da cắt thịt, chưa được mấy tiếng, chị cả đã không còn khóc nữa.
Nghe nói thi thể được chôn tạm trong một cái hố nông phía sau nhà.
Năm sau, mẹ tôi lại sinh ra chị hai.
Lúc mang thai, mẹ rất thèm đồ chua, thế nên bà cứ chắc nịch trong bụng là con trai.
Ba tôi cũng suốt ngày gọi “con trai ngoan”, “cục cưng của ba”.
Nhưng trời chẳng chiều lòng người, chị hai sinh ra vẫn là con gái.
Lần này, không đợi ba tôi ra tay, mẹ đã tự mình lết tấm thân còn yếu ớt, trực tiếp ném chị hai ra sau núi.
Khác chăng là, chị hai thậm chí không có nổi một nấm mồ.
Mẹ tôi nói, như thế thì nó sẽ không dám quay lại đầu thai vào nhà mình nữa.
Rất nhanh thôi, năm thứ ba mẹ tôi lại mang thai tôi.
Lần này để chắc chắn, ba tôi bỏ tiền đưa mẹ lên thị trấn siêu âm.
Cả ba mẹ tôi đều trân trân dán mắt vào màn hình đen trắng trước mặt, hy vọng từ đó có thể nhìn ra bằng chứng cho thấy tôi là con trai.
Nửa tiếng sau, bác sĩ lắc đầu bảo: đứa này vẫn là con gái.
Ba mẹ tôi lập tức yêu cầu bác sĩ phá thai.
Nhưng mẹ tôi đã sinh liền ba năm, cơ thể kiệt quệ, bác sĩ bảo nếu lần này phá thì có thể vĩnh viễn không mang thai được nữa.
Không còn cách nào, họ đành phải giữ tôi lại.
Sau khi tôi ra đời, mẹ thường hay nói: đứa con gái này mệnh tốt, không xui xẻo như hai đứa trước.
Nhưng nếu biết được những chuyện tôi sắp phải trải qua…
Tôi thà dùng chính dây rốn để treo cổ mình chết trong bụng mẹ còn hơn.
2