5.
Đuổi An Khánh Quận chúa đi xong, Tống Hành đỡ ta ngồi lên giường.
“Vì sao không gọi người?” Hắn nhíu mày, cẩn thận đưa tay lau vết máu nhỏ trên mặt ta do cây trâm để lại.
“Không phải lần đầu. Ngươi sẽ xử lý ổn thôi.”
Ngón tay hắn khựng lại: “Không thể lấy thân thể ra làm trò đùa.”
Trong lòng ta bỗng dâng lên một cơn chua xót, không kìm được cười nhạo: “Làm sao có thể, thân thể này là bảo bối mà.”
Hắn nâng mặt ta lên, ánh mắt chạm vào vết thương mới trên má, vết dao mờ dần trên cổ, tiếp đó là vết tên bên dưới. Đầu ngón tay lướt nhẹ qua từng nơi, ánh mắt càng thêm u tối.
Ta đặt tay lên bàn tay hắn, cố tình cười cợt: “Làm gì thế? Đau lòng à?”
Theo hình tượng nữ chính, lẽ ra ta phải yếu đuối, nghẹn ngào, nước mắt ngấn trên mi, hàng mi dài run rẩy, rồi sẽ được hắn ôm vào lòng.
Nhưng hôm nay là sinh thần thật sự của ta, cũng là lần cuối cùng, ta muốn phóng túng một lần.
Ta kéo tay hắn xuống: “Đến Biện Kinh bốn năm, ta chưa từng đi dạo nơi phố xá. Tối nay, ta muốn xem thử.”
Hắn nhìn ta hồi lâu, đáp: “Được.”
Lần đầu tiên ta ra ngoài vào buổi tối, vừa bước qua cửa bên đã chạm mặt vị phương sĩ mới được Tống Hành mời đến. Ánh mắt gã lóe lên, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ lặng lẽ siết chặt viên đan dược vừa luyện thành.
Tống Hành gật đầu với gã, rồi đưa ta ra ngoài.
Biện Kinh về đêm thật nhộn nhịp, phố Mã Hành đèn đuốc sáng rực, khói mỏng lượn lờ, bói toán, đánh bạc, hát xướng, trò vui gì cũng có.
Tống Hành không cho ta mua mấy món trâm rẻ tiền trên sạp.
Ta tiêu mười lăm văn mua một phần chè hoa quả băng, thứ mà nguyên chủ vốn không thích.
Không sao cả.
Ta từng muỗng từng muỗng ăn, ta thích ngọt, ghét cay đắng nhất.
Người bán rượu dọc đường rao bán những vò rượu quế đầu mùa năm nay.
Ta gọi hai vò, cùng Tống Hành ngồi ở trà lâu bên sông uống.
Hắn thường ngày nghiêm túc, không bao giờ uống rượu, mới hai ly mà mặt đã đỏ bừng. Thêm vài chén, hơi men bốc lên, ánh mắt hắn thoáng ngơ ngác, gương mặt tuấn mỹ rạng ngời.
Ta chống cằm, hỏi hắn: “Ở bên ta, chuyện nào khiến ngươi ấn tượng sâu sắc nhất?”
Món cháo trắng mới nấu và điểm tâm lần lượt được đưa lên, hắn trả lời ta:
“Năm ta mười hai, mẫu thân qua đời, ta đói ba ngày. Ở con hẻm sau, chính Song Nhi đã cho ta một bát cháo trắng.
“Khoảnh khắc đó, ta đã xác định, tương lai của ta chỉ có Song Nhi.”
Ta bỗng thấy buồn cười.
Nhờ hệ thống, ta biết được tiền căn. Ân tình từ bát cháo này thực chất là do nguyên nữ chính giận dỗi gia đình, không chịu ăn cháo trắng mà định mang đi đổ cho chó.
Vậy mà bốn năm qua, bất kể ta đối xử với hắn thế nào, dù ta dốc cạn tâm can, dù cơ thể ta đầy thương tích, máu ta từng rơi…
Cũng không thể bằng một bát cháo vốn định dành cho chó.
Ta khẽ cười.
Được thôi, thành toàn cho các ngươi. Đợi nguyên chủ quay lại, sau này mỗi ngày cùng nhau ăn cháo trắng nhé.
6.
Hắn nhìn ta, ánh mắt dường như vượt qua ta mà ngóng về một nơi khác, ngẩn ngơ khẽ gọi:
“Song Nhi.”
Giọng nói nhẹ nhàng mà thâm tình, đầy thương nhớ.
Ta biết rõ.
Từ sau ân tình một bát cháo năm nào, thiếu niên Tống Hành thường xuyên chờ ở con hẻm nhỏ, may mắn thì có thể nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp tựa đóa hoa của Phó Song Nhi từ xa, chỉ để lặng lẽ dõi theo nàng.
Đó là ánh trăng sáng trắng muốt mà hắn chẳng thể chạm tới giữa cuộc đời khốn khó.
Sau này, bị người hầu đuổi đi và nhục mạ, hắn đã thề rằng sẽ phải bước lên đỉnh cao, vứt bỏ bút nghiên mà nhập ngũ.
Rồi từng bước đi lên, hắn phát hiện mình là con riêng của thân vương. Với những lời nhắc khéo từ ta, hắn đã chính xác trừ bỏ từng kẻ ngáng đường, cuối cùng trở thành người quyền thế nhất.
Hiện giờ, hắn đã không còn là gã ăn mày ở con hẻm sau nữa.
Nhưng dù ta đã đồng hành cùng hắn qua những năm tháng khó khăn, qua sóng gió nửa đời người, trái tim hắn sâu thẳm vẫn chỉ dành cho bát cháo trắng vô nghĩa kia của nguyên nữ chính.
Một cơn phẫn uất lặng lẽ và khát khao chiến thắng trỗi dậy trong lòng.
Ta nâng ly rượu, từng ngụm từng ngụm nhấm nháp vị ngọt thanh và hương thơm của rượu quế.
Hắn nghiêng đầu, nắm lấy cổ tay ta: “Rượu nhiều hại thân.”
Ly rượu không chống lại được sức tay hắn, rượu tràn ra áo ta.
Ta bất đắc dĩ nhìn hắn.
Hắn vươn tay muốn lau vết rượu nơi khóe môi ta, đôi mắt sâu lắng như giếng cổ, phảng phất ánh trăng cả nửa thành Biện Kinh. Phía xa, tiếng hò reo vang lên sau màn biểu diễn phun lửa của một nghệ nhân.
Chính lúc đó, giữa con đường nhộn nhịp người qua lại, ta làm một việc mà Phó Song Nhi đời nào dám làm.
Nắm lấy cổ áo hắn, ngẩng đầu hôn xuống.
Cả người hắn cứng đờ.