1.
Tôi và em trai sinh đôi, Trần Mặc, cùng đậu vào một trường đại học, cách nhà chỉ một tiếng đi tàu cao tốc.
Trường nằm gần biển, ba mẹ tôi phóng khoáng mua hẳn một căn hộ ba phòng ngủ ngay sát khu đại học để tiện cho hai chị em. Thỉnh thoảng ba mẹ nhớ chúng tôi còn chạy xe tới ở vài hôm.
Ký túc xá tuy không tiện nghi lắm nhưng tôi là kiểu con gái dễ gần, quan hệ tốt với ba người bạn cùng phòng nên vẫn thích ở ký túc. Thỉnh thoảng lắm tôi mới ra ngoài ở qua đêm một lần.
Trưa nay ăn cơm xong ở căn-tin, đột nhiên tôi nảy ra ý định ghé căn hộ xem sao — học kỳ này đã hơn nửa rồi, vậy mà tôi chưa về đó lần nào.
Căn nhà chỉ cách trường mười lăm phút đi bộ.
Đứng trước cửa, tôi nhập mật mã lúc trước cùng Trần Mặc cài đặt, nhưng nhập hai lần đều báo sai mật khẩu.
Tôi gọi cho em trai, trong lòng đầy dấu hỏi.
Trần Mặc nghe máy, giọng có chút bối rối:
“Chị vẫn ở ký túc mà, sao hôm nay lại về đột xuất thế?”
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Sao, chị không được về nhà hả? Mà sao em lại đổi mật mã cửa?”
“Chị đừng giận, tụi em đang chờ thang máy, sắp lên rồi, để em giải thích sau.”
Một lúc sau, Trần Mặc chạy tới, tôi mới hiểu cái “tụi em” trong miệng nó là ai.
Bên cạnh cậu ta là một cô gái trang điểm khá kỹ. Ngoại hình cũng xinh, nhưng mặt cứ lạnh tanh như thể sự xuất hiện của tôi khiến cô ta mất vui.
Trần Mặc lúng túng giới thiệu:
“Chị, đây là Hứa Linh Linh, bạn gái mới của em. Tụi em đang sống cùng nhau ở đây.”
Trời ạ, em trai tôi có bạn gái, đã dọn về ở chung, vậy mà tôi học cùng trường còn không hề hay biết?
“Này Linh Linh, đây là chị gái anh, học cùng trường với tụi mình đấy.”
Hứa Linh Linh lúc này mới liếc tôi một cái, giọng hờ hững:
“Chào chị.”
2.
Quả nhiên là đổi mật khẩu thật — đổi thành ngày sinh nhật của Hứa Linh Linh.
Lý do là vì cô ta nói mật khẩu cũ tôi với Trần Mặc đặt quá khó nhớ, cô ta nhớ không nổi.
Tôi cạn lời.
Chỉ vì cô ta không nhớ được mà lại đổi mật khẩu nhà tôi?
Nhưng nghĩ là lần đầu gặp mặt, tôi cũng không muốn tỏ thái độ.
Mãi đến khi bước vào nhà, tôi mới phát hiện — việc đổi mật khẩu vẫn chưa phải điều quá đáng nhất.
Kỳ quặc hơn là… Trần Mặc còn đổi cả phòng ngủ với tôi.
Khi ba tôi mua căn hộ này, ông đã dặn rõ: phòng chính có phòng tắm riêng là để cho tôi, vì tôi là con gái, cần riêng tư hơn.
Thế mà giờ đây, phòng của tôi lại chất đầy đồ nữ lạ hoắc.
Tôi nhìn quanh, rồi bước vào nhà vệ sinh xem thử, suýt thì tức đến bật cười.
Mấy món mỹ phẩm tôi từng trữ ở đó nay đã trống trơn, chẳng cần đoán cũng biết là ai dùng.
Đổi mật khẩu do tôi đặt.
Chiếm phòng ngủ của tôi.
Dùng luôn mỹ phẩm của tôi.
Cái cô “em dâu tương lai” này có hơi quá đáng rồi đấy?
Thấy tôi không vui, Trần Mặc vội vã chạy tới làm lành:
“Chị à, xin lỗi nha. Dạo này tụi em có ở trong phòng chị. Nhưng mà cả học kỳ chị có về mấy lần đâu, phòng lớn vậy bỏ không cũng phí.”
Trong khi em trai còn đang khúm núm cười làm lành, thì Hứa Linh Linh ngồi chễm chệ ở phòng khách gọt hoa quả ăn, hoàn toàn không có chút áy náy vì chiếm phòng hay xài đồ của tôi.
Tôi cười nhạt quay sang cô ta:
“Sau này nếu em xài hết đồ skincare thì làm ơn báo trước một tiếng nhé, để chị còn mang thêm từ ký túc ra. Không thì chị dùng gì buổi tối nay?”
Nghe vậy, Hứa Linh Linh mới lười biếng ngẩng mắt, giọng mỉa mai:
“Xin lỗi nha chị, nếu chị coi trọng mấy món hàng mẫu đó vậy thì để Trần Mặc bù lại cho chị là được chứ gì.”
3.
Tôi cạn lời.
Khi tôi kể chuyện này cho ba cô bạn cùng phòng, cả ba đều kêu tôi mau dọn về ở nhà:
“Người ta ở ké nhà người ta mà dám đổi cả mật mã sang sinh nhật mình á?”