12
Dù đã buông lời thách thức, nhưng chỉ chưa đến nửa tiếng sau, Hứa Linh Linh đã âm thầm liên hệ với chủ blog để gỡ video và đăng lời xin lỗi công khai trên toàn mạng.
Điều khiến tôi bất ngờ là chuyện này còn lên cả hot search.
Chỉ trong vòng một ngày, dư luận hoàn toàn đảo chiều, dân mạng thi nhau vào hóng drama.
Tôi không buồn đọc lại bình luận nữa.
Chắc cũng chỉ là những lời bênh vực tôi và mắng Hứa Linh Linh mà thôi.
Tôi thấy… chuyện với Hứa Linh Linh đến đây là đủ rồi.
Cô ta đã chịu cúi đầu, đã biết an phận, từ nay về sau, tôi không muốn có chút dính dáng gì đến người phụ nữ này nữa.
Nghe nói sau đó, khi biết Trần Mặc cũng được ba mẹ tặng xe mới, cô ta lại mon men quay về khóc lóc xin quay lại — nhưng bị em tôi từ chối thẳng thừng.
Dăm ba lần thất bại, cuối cùng Hứa Linh Linh cũng buông tay, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của chúng tôi.
Còn tôi cũng dần dần quên mất sự tồn tại của cô ta.
Thấm thoắt, chúng tôi đã tốt nghiệp.
Hôm nay, tôi và Mạnh Dao ra ngoài ăn tối, Trần Mặc nghiễm nhiên làm tài xế cho hai đứa.
Cuối tuần nên người rất đông, tìm chỗ đậu xe vô cùng khó khăn.
Chúng tôi lái lòng vòng mấy lượt, cuối cùng cũng thấy được một chỗ ở góc bãi.
Trần Mặc đang đánh xe chuẩn bị lùi vào, thì một chiếc Rolls-Royce bất ngờ tấp vào sát bên.
Một người phụ nữ bước xuống từ ghế phụ, ba bước thành hai chạy tới chiếm chỗ đậu, còn vừa chỉ huy:
“Anh yêu, lùi xe đi!”
Tôi liếc một cái đã nhận ra — là Hứa Linh Linh.
Trần Mặc kéo cửa kính xuống, bực dọc nói:
“Hứa Linh Linh, đầu óc cô bị gì thế? Không thấy là bọn tôi đến trước à?”
Người đàn ông ngồi trong xe Rolls-Royce thò đầu ra, hỏi cô ta:
“Quen à?”
Hứa Linh Linh bĩu môi lườm:
“Quen cái gì mà quen, chỉ là thằng người yêu cũ từng bị tôi đá thôi.”
Nghe vậy, gã đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng:
“Đi BMW mà to mồm cái gì? Ông đây lái Rolls-Royce mà còn không láo như tụi bay đấy.”
“Chỗ đậu xe này ai đến trước thì là của người đó. Biết điều thì mau đi đi, nếu bị người ta vây xem thì mất mặt cũng chỉ là mấy người thôi.”
Mạnh Dao tức giận:
“Sao chiếm chỗ của người khác mà còn tỏ vẻ ta đây lý lẽ thế chứ?”
Trần Mặc mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào cô ta:
“Cô có tránh ra không?”
Hứa Linh Linh làm như không nghe thấy, đã bắt đầu chỉ huy chiếc Rolls-Royce lùi vào chỗ.
Tôi nhìn chiếc xe lộng lẫy ấy, bỗng bật cười, rồi quay sang nói với Trần Mặc:
“Cứ lao vào.”
Trần Mặc cũng không hề chùn bước, lập tức gài số lùi.
Hai xe cứ thế đối đầu, ai cũng không nhường ai.
Bảo vệ đứng bên cạnh nãy giờ thấy vậy liền xách gậy điều tiết tiến tới:
“Làm sao thế này? Các người đỗ xe kiểu gì vậy?”
Hứa Linh Linh nhanh miệng giành trước:
“Chú ơi, xe này bọn cháu đến trước, cái xe BMW kia cố tình chắn ngang, chẳng còn chút ý thức nào!”
Chú bảo vệ liếc Rolls-Royce hào nhoáng, rồi lại nhìn đám sinh viên chúng tôi ngồi trong chiếc BMW, mặt lập tức lạnh tanh, xua tay như đuổi ruồi:
“Đi đi đi, mau nhường đường cho người ta!”
Trần Mặc hừ lạnh:
“Tại sao tôi phải nhường? Vừa nãy chú đứng đó chứng kiến hết, là bọn họ cướp chỗ đấy chứ!”
Bảo vệ vẫn không kiên nhẫn:
“Thì sao? Người ta đi Rolls-Royce đấy, xe cả mấy triệu. Cậu đụng vào là đền nổi không? Tránh được chuyện thì tránh đi, đừng rước họa.”
Hứa Linh Linh mặt đầy đắc ý, liếc chúng tôi nói: