3
Đêm đó, ta nằm sấp trên giường, tiểu tỳ Tiểu Phỉ cẩn thận giúp ta bôi thuốc.
“Tiểu thư, người đáng lẽ nên để roi của Thái tử phi quất xuống thân phu nhân Bá phủ Ninh Xương mới phải, Bá phủ Ninh Xương là người yêu thương thê tử nhất, phu nhân bị thương, Bá phủ ắt sẽ không bỏ qua.”
“Ngày đại hôn nàng ta đã khiến người mất mặt, sao người còn phải gánh lấy hậu quả cho nàng ta.”
Thoáng nhìn bóng người phản chiếu nơi bậu cửa sổ, ta khẽ cười khổ: “Ngốc quá, ta đỡ roi này đâu phải vì Thái tử phi tỷ tỷ, mà là vì phu quân đó!”
“Chàng là Thái tử, tiền triều hiểm trở khôn lường, chàng nhất định đã gồng gánh rất nhiều vất vả. Ta tuy là nữ tử không thể vì chàng phân ưu, nhưng ít ra vẫn có thể giúp chàng tránh họa.”
“Bá phủ Ninh Xương nắm giữ bốn mươi vạn đại quân, nếu vì tỷ tỷ lỗ mãng mà quay sang đứng về phía Thất hoàng tử, phu quân nhất định sẽ phải thêm một phen lo lắng. Ngươi không thấy sao, lần này chàng hồi kinh, quầng thâm dưới mắt còn sâu hơn trước, ta chịu một roi, so với những khổ cực mà chàng gánh chịu, có đáng là gì?!”
Rèm cửa lay động, lực bôi thuốc trên lưng bất chợt mạnh hơn, ta giả vờ không biết: “Tiểu Phỉ, nhẹ một chút, vết thương này thật ra vẫn còn đau đó.”
Triệu Lăng Diệc khẽ thở dài: “Thấy nàng trong yến hội ngắm hoa cứ như chẳng hề hấn gì, cô còn tưởng nàng không đau cơ đấy!”
Ta giả vờ mới thấy chàng, định đứng dậy hành lễ, trong lúc lúng túng để lộ cả nửa mảng xuân sắc.
Làn da ta từ nhỏ đã được dưỡng bằng sữa bò, trắng mịn như ngọc, mịn màng mềm mại.
Cảm nhận được hơi thở nặng nề của Triệu Lăng Diệc, ta vội vàng khụy gối: “Thiếp không biết điện hạ đến, thất lễ rồi.”
Triệu Lăng Diệc dịu dàng đỡ ta dậy, khóe môi hiện lên nụ cười tà: “Cô vẫn thích nghe Thục Nhi gọi ta là phu quân hơn.”
Ánh hồng lan khắp cổ và má, ta giả bộ thẹn thùng tránh ánh mắt chàng: “Điện hạ thật hư, chỉ biết trêu ghẹo thiếp thôi.”
Hương trầm thanh mát bao lấy hơi thở ta, tiếng nói trầm thấp của Triệu Lăng Diệc vang bên tai: “Cô còn có thể hư hơn thế nữa.”
Hơi nóng phả bên tai khiến người run lên từng cơn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tiểu Phỉ cười như con mèo vừa ăn vụng: “Nghe nói điện hạ ngủ lại phòng ta đêm qua, Thái tử phi tức đến mức cầm bình hoa đập vỡ đầu Thái tử, hôm nay Thái tử không lên triều được luôn đấy.”
Ta không nhịn được trợn to mắt, đối với sự lỗ mãng của Thẩm Kim Chi lại có thêm một tầng nhận thức mới.
Những ngày sau đó, Thẩm Kim Chi lấy cớ lập quy củ, bắt ta ngày đêm ở trong phòng nàng.
Hầu hạ nàng ăn cơm, rửa mặt, thậm chí khi Thái tử vào phòng nàng nghỉ ngơi, nàng chê ánh nến không đủ sáng, bắt ta làm chân đèn sống, quỳ bên ngoài màn trướng của hai người.
Thái tử muốn nói lại thôi, đối diện ánh mắt ngấn lệ của Thẩm Kim Chi, cuối cùng không nói gì, trực tiếp buông rèm xuống.
Tiếng hoan ái của hai người, qua màn trướng truyền rõ vào tai ta.
Sáp nến nóng rực nhỏ xuống da non mềm, lập tức khiến tay ta đầy những vết phỏng to nhỏ.
Sáng sớm hôm sau, Thái tử rón rén bước ra từ sau màn, nhẹ giọng dặn dò: “Nhẹ một chút, Thái tử phi mệt rồi, đừng đánh thức nàng.”
Gặp ánh mắt tiều tụy của ta, chàng mới nhớ ta đã quỳ bên ngoài cả đêm qua.
“Giúp cô rót chén trà.”
Ta cúi đầu cung kính, khi dâng trà, cố ý để lộ vết thương trên tay trước mắt Thái tử.
Trong mắt chàng thoáng hiện vẻ không đành lòng, khẽ thở dài: “Kim Chi tính tình nóng nảy, nàng hiểu lễ nghĩa, thông hiểu đại cục, chịu khó một chút.”
Ta đúng lúc nở nụ cười gượng mang theo nét ủy khuất: “Thiếp sẽ không khiến điện hạ khó xử đâu.”
4