8
Tiểu Phỉ mặt mày trắng bệch: “Tiểu thư, điện hạ uống say rồi, người đừng chấp nhặt với ngài ấy.”
“Người đã gả vào phủ Thái tử rồi, Thái tử không dễ sống, chúng ta cũng phải chịu khổ theo.”
Con nha đầu này theo ta đã lâu như vậy, sao vẫn ngây thơ như thế.
Ta ghé sát tai nàng giải thích một phen, nàng mới vui vẻ chạy ra ngoài.
Sau đó ít nhất mười ngày, đề tài thượng triều mỗi ngày đều xoay quanh việc đổi Thái tử.
Để đạt được mục đích, đám người đó hận không thể đem Thất hoàng tử ca ngợi như Ngọc Hoàng hạ phàm, quý phi và Thất hoàng tử cũng tin là thật.
Vì được người người yêu thích và tán thưởng mà đắc ý dào dạt.
Triệu Lăng Diệc mỗi ngày đều đen mặt, ngay cả khi ta và hai vị Trắc phi liên tiếp báo tin hỉ, hắn cũng chỉ nhếch môi một chút, rồi lập tức mang theo mưu sĩ vội vã tiến vào thư phòng.
Tin ta mang thai không thể làm dịu cơn bão đổi Thái tử trong triều, nhưng lại kéo ra được Thẩm Kim Chi – người đã bỏ nhà đi.
Sợ người khác quên mất thân phận Thái tử phi của mình, nàng phô trương quay về phủ.
Việc đầu tiên sau khi về, chính là lập quy củ với ba người chúng ta – các Trắc phi.
“Lúc ta không có mặt trong phủ, các ngươi không khuyên bảo điện hạ giữ gìn sức khỏe, trái lại còn dụ dỗ chàng vui vầy đêm đêm.”
“Đồ hạ tiện, không biết xấu hổ, mau ra hành lang mà quỳ cho tử tế.”
Lâm Tiêu và Trần Uyển lập tức cầu cứu nhìn về phía ta.
Thẩm Kim Chi thấy thế lại càng tức giận: “Ta mới là Thái tử phi danh chính ngôn thuận do điện hạ cưới hỏi, còn các ngươi, lũ nô tài chó má, ta bảo các ngươi bắt họ ra hành lang quỳ, nghe không hiểu sao?”
Đám hạ nhân đều do ta đích thân quản lý, căn bản không nghe lời nàng.
Thẩm Kim Chi tức giận rút roi ra lần nữa, ám vệ ta chuẩn bị sẵn lập tức ngăn cản nàng.
Thẩm Kim Chi bị chọc giận đến vỡ phòng tuyến, phát điên thật sự.
Nàng bất chấp tất cả chạy thẳng đến thư phòng tìm Triệu Lăng Diệc.
Thư phòng của Thái tử, ngoài mưu sĩ và tâm phúc, chỉ có Thẩm Kim Chi là được tự do ra vào.
Ba chúng ta liếc mắt nhìn nhau, cùng đỡ thắt lưng trở về viện của mình.
Hiện tại quan trọng nhất là dưỡng thai, chỉ khi ba chúng ta đều sinh con khỏe mạnh, đứa bé đầu tiên của phủ Thất hoàng tử mới không thể ảnh hưởng tới Thái tử.
Tiểu Phỉ đương nhiên không bỏ qua trò hay.
Nàng nói Thái tử vừa biết Thẩm Kim Chi trở về, lập tức vui mừng lao ra từ thư phòng định đón nàng.
Nào ngờ Thẩm Kim Chi lại tránh khỏi cái ôm của Triệu Lăng Diệc, sắc mặt khó chịu: “Bỏ tay ngươi ra, cái tên dơ bẩn này.”
“Ta gió sương dãi dầu bên ngoài, còn ngươi thì sao, một lúc nhảy ra ba đứa con.”
Thẩm Kim Chi trước nay luôn không biết lớn nhỏ trước mặt Triệu Lăng Diệc, lại thường xuyên ức hiếp hắn vài câu.
Triệu Lăng Diệc sẽ cưng chiều nhìn nàng, thuận theo ý nàng mà hạ mình.
Lời nàng tuy không dễ nghe, nhưng thực chất là đang cho Triệu Lăng Diệc một bậc thang để xuống nước.
Chỉ tiếc, bậc thang này đưa ra không đúng lúc.
Triệu Lăng Diệc vì chuyện đổi Thái tử trong tiền triều mà rối như tơ vò.
Điều an ủi duy nhất chính là ba đứa trẻ chưa chào đời, có thể vững vàng áp chế Thất hoàng tử.
Thế mà Thẩm Kim Chi – người hắn chờ mong nhất quay về – lại vừa đến liền nhắm thẳng vào đám trẻ, khiến sự nhiệt tình của hắn cũng tiêu tan không ít.
Thẩm Kim Chi vốn quen được nuông chiều, tự nhiên không thể chấp nhận sự lạnh nhạt này.
Nàng giận dữ dậm chân: “Triệu Lăng Diệc, sớm biết ngươi là kẻ lăng nhăng thế này, ta đã nên nghe lời nghĩa huynh, cùng huynh ấy ở lại Cốc nuôi ong, không bao giờ quay lại nữa.”
“Nghĩa huynh tuy nghèo, nhưng sẽ không khiến ta đau lòng, càng không làm ta thất vọng. Dù ta đã thành thân, huynh ấy vẫn nguyện cả đời không cưới, ở bên ta.”
“So với huynh ấy, ngươi thua xa rồi.”
9
Hay rồi, lần này thì đâm trúng tổ ong vò vẽ thật rồi.
Triệu Lăng Diệc lập tức bóp chặt cổ nàng: “Ta ngày đêm lo lắng cho nàng, đi khắp nơi tìm kiếm nàng! Vậy mà nàng lại lén lút với nam nhân khác?”
Thẩm Kim Chi nổi giận: “Triệu Lăng Diệc, ngươi có ý gì? Ngươi đã nạp tới ba Trắc phi, ta chỉ ra ngoài cùng nghĩa huynh hóng gió, ngươi cũng ghen được, ngươi có còn lý lẽ không hả?!”
Hai người cãi nhau đến mức tan vỡ.
Tiểu Phỉ kể lại chuyện này, đôi mắt sáng long lanh: “Vẫn là tiểu thư cao minh, sớm sớm đã cắm một cái đinh mang tên Thẩm Dật.”
“Sau này chỉ cần điện hạ thân cận với Thái tử phi, sẽ luôn nhớ đến cảnh nàng bỏ trốn cùng nghĩa huynh. Nam nhân là giống lo toan thiển cận, Thái tử phi đời này khó mà khôi phục sủng ái.”
“Hay là chúng ta nhân cơ hội mà dồn ép nàng ta, để Thái tử phi hoàn toàn biến mất?”
Ta vội vàng ngăn nàng lại.
“Bạch nguyệt quang đã chết sao sánh bằng oan gia còn sống. Gặm nhấm dần từng chút yêu thương và xót xa đã từng có, chẳng phải càng thú vị sao.”
“Đúng rồi, chuyện Thái tử phi cãi nhau với Thái tử, nhớ chuyển cho Trần Uyển. Nàng từng bị Thái tử phi hại phải ở chùa bao lâu, thù cũ oán mới chồng chất, đợi mà xem!”
Quả nhiên, ngày thứ hai sau khi Thẩm Kim Chi trở về, Trần Uyển liền ho ra máu.
Thái y và ngự y cùng tới, vậy mà vẫn không tìm ra nguyên nhân.
Thái tử đang đứng bên bờ bị phế truất, đứa bé trong bụng Trần Uyển – hoàng tôn tương lai – lại càng không thể xảy ra chuyện gì.
Đường cùng, chỉ có thể cầu thần bái Phật.