1.
Lời của Trình Dịch như tiếng sét giữa trời quang, không hề báo trước mà giáng thẳng xuống tôi.
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi trống rỗng.
Giữa buổi trưa hè nóng bức, tôi lại cảm thấy cả người lạnh toát.
Cuộc trò chuyện trong lớp vẫn tiếp tục. Dường như vài người cũng sững lại một chút rồi mới mở miệng.
"Quả nhiên là Trình thiếu, hoa khôi lớp cũng chỉ đáng làm bài tập thực hành."
"Thế chẳng khác gì tiểu nha hoàn thông phòng của nhà giàu thời xưa sao?"
Trình Dịch cười nhạt, chẳng mấy bận tâm:
"Nói linh tinh gì thế? Cô ấy cũng đâu có thiệt thòi gì."
Có người lập tức phụ họa.
"Đúng đúng, chỉ là hơi gầy chút thôi. So với hoa khôi trường thì dáng dấp… haizz…"
Trình Dịch cau mày, tiện tay nhặt quyển sách ném qua, cắt ngang lời bàn tán.
"Khi ấy cũng là phút bốc đồng thôi. Không khí đã đến mức đó rồi… Hơn nữa, tôi nhìn cô ấy cũng nhịn khó khăn lắm mà."
Mấy người trong lớp lập tức phá lên cười, hùa theo trêu chọc:
"Không ngờ hoa khôi lớp lại là kiểu bên ngoài ngoan hiền, bên trong táo bạo nhỉ."
"Chậc chậc, vẫn là Trình thiếu có sức hút quá lớn, miếng mồi ngon đưa tận miệng sao nỡ bỏ qua?"
"Hoa khôi lớp đeo bám cậu bao nhiêu năm, cuối cùng cũng được toại nguyện rồi, chắc mong mỏi ngày này từ lâu lắm rồi ấy chứ!"
Tiếng cười trong phòng ngày càng lớn.
Tôi cắn chặt môi, đôi tay siết chặt thành nắm đấm.
Phải gắng hết sức mới giữ được thăng bằng, không đến mức ngã quỵ ngay trước cửa lớp.
Từ cuối hành lang, có tiếng bước chân tiến lại gần.
Tôi giật mình, vội vàng xoay người bỏ chạy.
Trong cơn hoảng loạn, tôi trốn vào một buồng vệ sinh, đóng chặt cửa lại.
2.
Nước mắt tủi hờn và nhục nhã đã sớm tràn bờ.
Lời của Trình Dịch, từng câu từng chữ, không ngừng vang vọng trong đầu tôi.
Chúng gần như nghiền nát toàn bộ lòng tự tôn của tôi.
Nếu không phải tận tai nghe thấy, tôi sẽ chẳng dám tin rằng người tối qua còn quấn quýt bên tôi, dịu dàng đến mức tưởng như không thể rời xa, lại là cùng một người với kẻ vừa hờ hững buông ra những lời tàn nhẫn kia.
Thì ra, không yêu cũng có thể thân mật đến thế.
Thì ra, ngay cả khi mất lý trí trong khoảnh khắc nồng nàn nhất, người ta vẫn có thể nói dối.
Cứ ngỡ tình cảm đơn phương suốt sáu năm cuối cùng cũng được đền đáp, hóa ra chỉ là một trò cười trong mắt người khác.
Tôi càng khóc càng thấy đau lòng.
Nhưng không dám phát ra một tiếng động nào, chỉ có thân thể run lên từng đợt.
Một lúc lâu sau…
Điện thoại rung lên báo tin nhắn.
Là từ Trình Dịch.
"Em tự bắt xe về trước đi, tối nay lớp anh có tiệc, không tiện đưa em về."
Tôi không trả lời.
Anh ta lại nhắn tiếp.
"Nhớ tự đi mua thuốc tránh thai, hôm nay anh bận. Nhất định phải uống, ngoan."
Tôi nhìn chằm chằm vào hai dòng tin nhắn ấy, không nói nổi một lời.
Từ hoàng hôn hôm qua đến khi trời rạng sáng, Trình Dịch đã vùi dập tôi hết lần này đến lần khác.
Lúc kiệt sức ôm tôi vào lòng, trước khi chìm vào giấc ngủ, anh ta còn dịu dàng lặp lại hai lần:
"Lần đầu mà không chuẩn bị trước, mai anh nhất định sẽ mua thuốc cho em."
Thậm chí còn dặn dò tôi kỹ lưỡng: "Con gái phải biết tự bảo vệ mình, không uống thuốc sẽ rất có hại cho sức khỏe."
Khi ấy, tôi đã ngây ngốc tin rằng anh ta thực sự có trách nhiệm với tôi, rằng tôi đã chờ được đến ngày hạnh phúc của mình.
Nhưng bây giờ…
Bỗng chốc, tôi bừng tỉnh.
Tôi cắn chặt môi, siết chặt lòng bàn tay đến mức móng tay gần như đâm vào da thịt, cố ép bản thân ngừng khóc.
Lau khô nước mắt, chỉnh lại quần áo, tôi hít sâu một hơi rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Tôi ngại ra hiệu thuốc, chỉ lặng lẽ đặt mua trên mạng.
Chờ shipper đặt gói hàng trước cửa, mãi lâu sau tôi mới dám len lén mở cửa nhặt lên.
Nuốt viên thuốc xuống, nước mắt cũng theo đó chảy dài.
Cả người tôi dường như mất hết sức lực, chỉ có thể ngồi bệt trên thảm, trống rỗng nhìn vào khoảng không.
Từ ngày chuyển đến sống cạnh nhà Trình Dịch, tôi cứ như chiếc đuôi nhỏ, lẽo đẽo theo sau anh suốt mười năm trời.
Chưa bao giờ tôi nghĩ đến một thế giới không có anh.
Cũng không dám tưởng tượng.
Nhưng từ giờ trở đi, trên con đường này… chỉ còn lại mình tôi.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, đèn phố lần lượt sáng lên, rồi lại dần dần vụt tắt.
Không biết đã trôi qua bao lâu, điện thoại bỗng rung lên.
Là cuộc gọi video từ Mộc Mộc, bạn thân của tôi.
"Vi Vi, sao hôm nay cậu không đi cùng Trình Dịch đến tiệc lớp bọn mình?"
"Nhưng mà cô nàng Triển Hựu Tình của lớp Văn lại đến đấy! Cậu không có mặt, cô ta cứ bám riết lấy Trình Dịch, nhìn mà phát ghê luôn!"
Mộc Mộc vừa nói xong, liền xoay camera lại.
3.
Góc khuất mờ tối trong phòng bao, Trình Dịch và hoa khôi trường Triển Hựu Tình ngồi sát bên nhau.
Hôm nay, cô ta diện một chiếc áo crop top hở eo cùng váy bò bó sát, càng làm nổi bật vòng eo thon nhỏ và đôi chân dài miên man.