Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, trợ lý của cha chồng quay lưng, lúng túng lảng khỏi bục. Sự sắp đặt mà họ dựng lên bỗng lộ ra hàng loạt mâu thuẫn; đối thủ thương trường đã có tin tức mới để xé toang; mạng xã hội đang bới móc từng chi tiết; cổ phiếu tiếp tục lao dốc theo từng dòng tweet.
Tôi đứng đó, im lặng, nhìn từng người một — nhìn mặt họ, nhìn đôi mắt hoảng hốt của cha chồng, nhìn mẹ chồng như người bị đánh vỡ niềm tin. Tôi không nói thêm lời nào nữa. Chỉ một câu thầm: “Được thôi. Màn kịch đã bắt đầu tự vạch trần.”
Hội trường như rơi vào một cái hố âm thanh: tiếng la, tiếng khóc, tiếng máy quay, tiếng chuông điện thoại báo tin nóng. Cái gọi là “tình yêu cảm động” vừa được tôn thờ nay bị bóc mẽ thành một toan tính có kịch bản — một vở diễn mà người xem vừa cảm động vừa bị lừa.
Và như thế, bước đầu của cuộc phản công đã bắt đầu — không ồn ào, không đao to búa lớn, chỉ là một loạt bằng chứng khẽ rơi xuống, đủ để làm sụp một tòa tháp giả tạo.
Tôi giơ tay, mỉm cười:
“Hoàng Na, mời cô lên đây — nói với mọi người sự thật đi.”
Cả hội trường đồng loạt xoay người, ánh mắt như hàng trăm mũi tên hướng cùng một chỗ.
Tiếng xì xào nổi lên như sóng vỡ:
【Là cô ta sao? Cô gái trong video ấy à?】
【Trời ơi, đến tận nơi luôn hả?】
【Nhanh lên, cho chúng tôi xem người “tình đầu vĩ đại” này trông thế nào.】
Một người trong hàng ghế đầu chợt khẽ “ồ” lên:
“Ơ, các vị có thấy không? Cô ấy… hình như có nét giống ông Sở Khiếu Thiên đấy.”
Câu nói ấy bay thẳng vào tai cha chồng tôi.
Ông khựng lại trong chốc lát, nhưng rồi cố nén đi, giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa:
“Tiểu Hoàng, lại đây đi. Con và Tử Hạo từng yêu nhau, cứ kể hết với mọi người, để tránh hiểu lầm.”
Nói xong, ông quay sang liếc tôi — ánh mắt nghi hoặc, pha lẫn cảnh giác.
Rõ ràng, ông hoàn toàn không đoán nổi tôi định giở trò gì.
Dưới ánh đèn, Hoàng Na đứng lên.
Cô ta khẽ kéo lại cổ áo, nhìn quanh, dáng vẻ lúng túng.
Rồi ánh mắt cô ta chạm vào tôi.
Một khoảnh khắc im phăng phắc.
Hai ánh nhìn giao nhau, như hai lưỡi dao sắc bén chạm vào nhau giữa không trung.
Không ai nói gì — nhưng không khí đã dày đến mức chỉ cần hít sâu một hơi cũng thấy đau.
Mười giây.
Hai mươi giây.
Cô ta bắt đầu dao động.
Tôi vẫn mỉm cười, bình thản, ánh mắt vững chãi như thể tôi đã biết trước kết cục.
Sự bình tĩnh của tôi khiến cô ta mất phương hướng, hơi thở gấp gáp, rồi bỗng quay người định rời đi.
Cha chồng sững lại:
“Tiểu Hoàng, con đi đâu thế?!”
Tôi lạnh giọng:
“Bảo vệ đâu — chặn lại.”
Giọng tôi không cao, nhưng gọn, dứt, và mang theo mệnh lệnh không thể cãi.
Mấy nhân viên bảo vệ nhìn nhau, rồi quay sang chờ lệnh từ cha chồng.
Ông ấy ngập ngừng một thoáng, rồi khẽ gật đầu.
Ngay lập tức, hai bảo vệ đứng chắn trước cửa.
Một trong số họ nhẹ nhàng nói:
“Xin lỗi cô, buổi họp báo chưa kết thúc, tạm thời không ai được rời khỏi hội trường.”
Hoàng Na sững người.
Cô ta quay lại nhìn tôi, môi run run, trong ánh đèn sân khấu rực sáng — sắc mặt cô trắng bệch, ánh mắt lộ rõ kinh hoảng.
Còn tôi, vẫn đứng yên giữa trung tâm sân khấu, micro trong tay, giọng nói bình tĩnh vang lên:
“Đã đến đây rồi, thì đừng trốn nữa.
Cô lên đây đi — để mọi người được nghe sự thật… từ chính miệng cô.”
Cả khán phòng nín thở.
Ánh sáng máy quay lại tập trung lên người Hoàng Na.
Tiếng máy ảnh “tách tách” liên hồi.
Không ai dám nói một câu.
Chỉ có một thứ duy nhất vang lên trong căn phòng ấy — tiếng tim đập của kẻ sắp bị bóc trần.
Khán phòng như đóng băng.
Đèn máy quay vẫn sáng, tiếng click máy ảnh vẫn vang, nhưng tất cả mọi người – từ phóng viên đến khách mời, từ mẹ chồng tôi đến cha chồng – đều sững sờ, không ai hiểu tôi đang làm gì.
Tôi bình tĩnh lấy từ trong túi xách ra một chiếc USB, cắm thẳng vào hệ thống chiếu.
Ánh sáng lớn mờ đi, màn hình phía sau bỗng bật sáng, chiếu rõ một đoạn video.
Trên màn hình, Sở Tử Hạo – chồng tôi – nằm trên giường bệnh, sắc mặt xanh xao, cơ thể đầy ống truyền.
Anh nắm chặt tay tôi, giọng yếu ớt nhưng từng chữ rõ ràng, như muốn khắc vào thế gian trước khi ra đi:
“Dương Thiện… anh sắp chết rồi…
Anh có một bí mật phải nói cho em biết.
Anh không phải con ruột của bà Vương Thái Cầm.
Anh là con riêng của bố anh.
Khi còn trẻ, bố anh sống rất buông thả, có nhiều tình nhân.
Sau khi cưới bà Thái Cầm vẫn còn lăng nhăng bên ngoài, đến mức mắc bệnh truyền nhiễm và lây sang bà ấy, khiến bà ấy mất khả năng sinh nở…”
Tiếng xì xào bắt đầu lan khắp khán phòng.
Mặt mẹ chồng tôi dần trắng bệch, môi run run.
Cha chồng tôi ngồi bất động, hai tay nắm chặt ghế, ánh mắt tối sầm lại.
Trên màn hình, giọng Sở Tử Hạo tiếp tục, yếu hơn nhưng vẫn rõ:
“Mẹ ruột anh là một người phụ nữ rất đơn thuần.
Khi đó bố anh đã có nhiều tình nhân, nhưng lại giả làm một người đàn ông độc thân để lừa bà ấy.
Bố anh nói ông yêu bà ấy, bà ấy là duy nhất.
Mẹ anh tin vào lời đường mật đó và trao thân cho ông ta.
Nhưng với bố anh, đó chỉ là một cuộc vui.
Khi thỏa mãn rồi, ông ta biến mất…”
“Khi mẹ anh có thai, bà ấy tìm mọi cách liên lạc nhưng không được.
Sau mới biết ông ta vốn là một kẻ đào hoa, lừa dối khắp nơi.
Bà sinh ra anh, ôm anh đi khắp nơi tìm cha.