Tôi tên là Lâm Tịch Nhu. Nếu có ai hỏi, tôi sẽ nói đời tôi giống như một vở hài kịch nửa mùa, mà kết thúc lại chẳng thể khiến ai bật cười.
Người ta nói, phụ nữ nên tìm một người đàn ông đủ tốt, đủ yêu thương và che chở cho mình suốt cuộc đời. Nhưng tôi lại chọn sai ngay từ đầu, hoặc đúng hơn là, ngay từ đầu, tôi đã không có quyền lựa chọn.
Ba mẹ tôi mất trong một vụ tai nạn khi tôi mới mười tuổi. Từ đó, tôi sống cùng gia đình Bạch Lâm Phong – người bạn duy nhất, người anh trai nuôi, người thân duy nhất và cũng là mối tình đầu của tôi. Cuộc sống tuy khốn khó, nhưng mỗi tối đông, chúng tôi được ngồi quây quần bên lò sưởi, ăn hạt dẻ nướng, nghe ba mẹ cậu ấy kể những câu chuyện xưa cũ. Đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất cuộc đời tôi.
Nhưng hạnh phúc luôn ngắn ngủi. Năm mười tám tuổi, ba mẹ Lâm Phong cũng ra đi sau một vụ tai nạn công trường. Chúng tôi từ hai đứa trẻ có gia đình, trở thành hai kẻ mồ côi dựa vào nhau mà sống.
Sau này, chúng tôi thi đỗ học bổng toàn phần sang Mỹ. Tôi học tài chính, cậu ấy học vật lý thiên văn. Lâm Phong từng nói, cậu ấy muốn nghiên cứu những ngôi sao, nhưng điều cậu ấy mong nhất vẫn là trở về mùa đông năm ấy, khi tôi lần đầu bước chân vào ngôi nhà nhỏ của cậu, nghe tiếng hạt dẻ nổ lách tách trong lò.
Cuộc sống ở xứ người khắc nghiệt hơn tôi tưởng. Rồi một ngày, cậu ấy ngất xỉu ngay trên bàn ăn. Bệnh bạch cầu cấp tính – căn bệnh đã cướp đi tất cả hy vọng của chúng tôi. Tôi đã quỳ trước bao nhiêu người, đã khóc bao nhiêu nước mắt, đã tuyệt vọng đến mức chỉ cần có ai chìa tay ra, dù phải trả giá bằng cả đời này, tôi cũng cam lòng.
Và người chìa tay ra cho tôi khi ấy, là Cảnh Viêm.
Anh ta giàu có, quyền lực, ngạo mạn và lạnh lùng. Anh ta đưa ra lời đề nghị, tôi chỉ cần gật đầu, viện phí của Lâm Phong sẽ không còn là gánh nặng. Tôi không hề do dự, vì tôi tưởng mình có thể cứu được cậu ấy. Nhưng cuối cùng, số phận vẫn cướp cậu ấy khỏi tôi, còn tôi thì rơi vào một cuộc hôn nhân không tình yêu, làm vợ anh ta ba năm trời.
Ba năm ấy, tôi tưởng mình đã học được cách sống vô cảm. Tôi từng nghĩ, chỉ cần rời khỏi Cảnh Viêm, tôi sẽ tự do, sẽ được thở, sẽ sống cuộc đời mà tôi từng mơ ước. Nhưng tôi đã lầm. Bởi ngay khoảnh khắc tôi xoay lưng rời đi, tôi mới nhận ra, trái tim mình vẫn không ngừng run rẩy chỉ vì một câu nói.
Anh ta nói… Anh ta yêu tôi.
Nghe thật nực cười, phải không?
Đây là câu chuyện của tôi. Câu chuyện về một kẻ tưởng như lạnh lùng vô tình, về một người đàn ông không biết cách yêu, và về thứ gọi là “tình yêu” – điều mà tôi cứ ngỡ mình sẽ không bao giờ chạm tới.
Nếu bạn đang tìm kiếm một chuyện tình ngọt ngào, dễ chịu, câu chuyện này có lẽ sẽ không dành cho bạn. Nhưng nếu bạn từng yêu sai người, từng đánh đổi tất cả để cứu lấy một người, từng rơi vào hố sâu tuyệt vọng mà vẫn phải gắng gượng mỉm cười, thì hãy ở lại đây, nghe tôi kể.
Bởi có thể, bạn sẽ thấy đâu đó chính mình trong câu chuyện này.
*****
Sáng nay, sau khi người đàn ông tràn đầy sức sống ấy kết thúc cuộc vui với tôi, anh ta ngồi ở đầu giường, rít một hơi thuốc. Đó chính là Cảnh Viêm, người mà tôi gọi là chồng suốt ba năm qua.
Anh ta hỏi, giọng điệu thản nhiên như thể đang bàn công việc thường ngày:
“Chúng ta kết hôn bao lâu rồi?”
Tôi đang lom khom tìm cà vạt cho anh ta trong tủ, ngẩng lên trả lời mà tim vẫn đập thình thịch sau những gì vừa diễn ra.
“Hôm nay là lễ Thất Tịch, vừa đúng ba năm.”
Nghe xong, anh ta chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn mông lung về phía trước:
“Đủ rồi. Tôi sẽ chọn thời gian để chúng ta đi làm thủ tục.”
Tay tôi run lên, chiếc đồng hồ trong tủ rơi xuống, đập thẳng vào mu bàn chân đau điếng. Thủ tục anh ta nói, tất nhiên là giấy ly hôn.
Tôi nhìn sang, thấy anh ta đang dựa lưng vào đầu giường, áo sơ mi cởi hờ nửa vạt, lộ rõ bờ ngực rắn chắc. Ánh mắt thờ ơ, điếu thuốc cháy đỏ trên tay, cả người toát lên vẻ bất cần mà mê hoặc.
Anh ta cười khẩy, giọng điệu vừa lười biếng vừa lạnh lùng:
“Không nỡ à?”
Tôi cúi đầu, không đáp. Thật ra tôi sợ, nhưng… cũng không hẳn. Lúc ấy, Cảnh Viêm dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào tôi, lạnh lẽo nhưng bình thản.
“Cô còn nhớ trước khi cưới chúng ta đã thỏa thuận thế nào không?”
Tôi nhắm mắt, trong đầu lập tức hiện lên câu chữ rõ ràng như khắc vào xương tủy: “Bên A có thể chấm dứt quan hệ bất cứ lúc nào, bên B không được có ý kiến.”
Nghĩ đến đây, tôi tự véo nhẹ vào đùi mình để kiềm chế cảm xúc.
Cảnh Viêm nhìn thấy, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh:
“Không nỡ xa tôi à? Nếu cô cầu xin thì…”