Lần thứ năm tranh cử chức Trưởng khoa, tôi lại trượt.
Trước mặt bao người, viện trưởng bật cười lạnh lùng:
“Kỹ thuật có giỏi đến mấy, cũng chỉ xứng làm cấp dưới cả đời thôi!”
Những lời sỉ nhục như thủy triều ập đến, xé toang lòng tự trọng của tôi.
Tôi đập mạnh bàn đứng dậy, cả phòng họp lập tức im phăng phắc.
“Nơi này không giữ được tôi, thì sẽ có nơi khác biết trọng người!”
Tôi ném đơn từ chức lên bàn, không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.
Hôm sau, điện thoại phòng hành chính bệnh viện nổ tung vì chuông reo không ngừng.
1.
“Đoàng!”
Một tiếng động lớn vang lên, mặt bàn hội nghị bằng gỗ lim dày trước mặt tôi rung lên dữ dội.
Nắp tách trà trên bàn bị chấn động mà bật lên, rồi rơi xuống, phát ra âm thanh thanh thúy, chói tai, vang vọng trong không khí đặc quánh như bị đông cứng.
Toàn bộ trưởng khoa và ban lãnh đạo bệnh viện – mấy chục ánh mắt – đồng loạt dán chặt vào bàn tay tôi đang chống trên mặt bàn.
Bàn tay đó, từng nổi tiếng trong giới phẫu thuật tim với độ ổn định và chính xác tuyệt đối, giờ đây lại khẽ run lên vì cơn giận dâng đến cực điểm.
Chiếc máy chiếu cũ kỹ trong phòng họp vẫn phát ra âm thanh vo ve. Trong luồng sáng, từng hạt bụi nhỏ bay lượn.
Ánh đèn chiếu thẳng lên gương mặt bóng dầu và ngạo mạn của viện trưởng Cao Viễn.
Không phải đau.
Là vỡ vụn.
Tôi đã cống hiến cho bệnh viện này suốt mười năm.
Mười năm, hơn ba nghìn sáu trăm ngày đêm, gần như sống chết cùng phòng mổ.
Kỹ thuật “bắc cầu mạch vành không để lại sẹo” của tôi từng giúp Bệnh viện Nhân dân số 1 nổi danh khắp cả nước. Biết bao đồng nghiệp tìm đến học hỏi, vô số bệnh nhân từ khắp nơi đổ về điều trị.
Các công trình nghiên cứu, những giải thưởng tôi đạt được, học trò tôi đào tạo, danh tiếng và giá trị mà tôi mang lại cho bệnh viện – kể cả trăm trang giấy cũng không đủ ghi.
Thế nhưng chỉ vì tôi không biết nịnh bợ, không quen gửi quà, càng không muốn uốn mình trên bàn rượu, mà chiếc ghế trưởng khoa ấy, tôi năm lần ứng cử thì cả năm lần đều trắng tay.
Lần này, họ lại trao nó cho một kẻ vừa du học về được vài bữa, ngay cả một ca phẫu thuật cấp hai cũng không thể hoàn thành độc lập – cháu ruột của viện trưởng, Cao Vỹ.
Cao Viễn thoáng chững lại trước cơn bùng nổ bất ngờ của tôi, nhưng rất nhanh đã lấy lại dáng vẻ điển hình của một kẻ quan liêu lâu năm.
Ánh mắt ông ta chuyển từ kinh ngạc sang lạnh lùng đầy khinh bỉ xen lẫn bực bội.
“Giang Nhiên, cô đang định làm gì?” Giọng ông ta không to, nhưng mang theo thứ áp lực của kẻ đã quen ra lệnh. “Giữa hội nghị Đảng ủy mà dám đập bàn, cô muốn tạo phản sao?”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt – có người kinh ngạc, có người thương hại, cũng có kẻ nhìn tôi với ánh mắt hả hê – rồi dừng lại, nhìn thẳng vào ông ta.
Tim tôi như rỉ máu.
Nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến lạ thường.
“Viện trưởng Cao, tôi không định làm gì cả. Tôi chỉ muốn nói với ông một câu — ông đã sai rồi.”
“Ồ?” Ông ta kéo dài giọng, tựa hẳn người vào ghế bành, vẻ mặt đầy hứng thú như đang chờ xem kịch, “Tôi sai chỗ nào?”
“Tay nghề giỏi, không có nghĩa là phải mãi mãi làm lính dưới quyền người khác.”
Tôi nhấn từng chữ, mỗi từ như gằn ra từ kẽ răng:
“Tay nghề giỏi, là để có quyền chọn không làm dưới quyền ai cả.”
Dứt lời, tôi lấy ra lá đơn từ chức đã viết từ lâu nhưng vẫn chần chừ chưa nộp.
Tờ giấy trong tay đã bị tôi bóp đến nhăn nhúm, hệt như trái tim tôi – mười năm bị mài mòn bởi uất nghẹn và thất vọng.
Tôi đập mạnh nó lên bàn trước mặt Cao Viễn.
Một tờ giấy mỏng, mà âm thanh vang lên lại như tiếng gõ trống tuyên án tử hình.
“Chỗ này không giữ được tôi, thì sẽ có nơi khác trọng tôi!”
Tôi xoay người bỏ đi, không hề chần chừ dù chỉ một giây.
Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn đá hoa cương vang lên từng nhịp dứt khoát, như hồi chuông tiễn biệt quãng thanh xuân mười năm của tôi.
Phía sau, bầu không khí chết lặng cuối cùng cũng bị phá vỡ.
Tôi nghe thấy tiếng viện trưởng hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt, và câu nói như đinh đóng cột của ông ta:
“Không biết điều.”
Ngay sau đó, giọng nịnh bợ trơ trẽn của Cao Vỹ vang lên, khiến người ta buồn nôn:
“Cậu à, đừng để bụng với hạng người như vậy. Chỉ biết cắm đầu làm, chẳng hiểu chuyện đời. Cô ta đi rồi càng tốt, khỏi chiếm chỗ mà chẳng làm nên trò trống gì!”