08
Khi ấy đã gần Rằm, vầng trăng tròn vành. Phó Hằng đứng bên hồ sen, chẳng rõ ngắm hoa hay ngắm cá.
Người bỗng nghiêng mặt sang ta, hỏi:
“Nghe nói ngươi từng được thay mắt.
Là phương sĩ chốn nào, có tài y thuật thần diệu vậy?”
Hắn chợt tiến sát, gần đến độ ta nghe rõ hơi thở của hắn.
Hắn toan chạm vào mắt ta, ta theo bản năng lùi một bước, ấp úng đáp:
“Chỉ là lang y nơi thôn dã mà thôi…”
Ta lùi một bước, hắn tiến thêm một bước, đến khi lưng ta dán vào hòn giả sơn, không còn đường thoát. Ta buộc lòng giơ tay khẽ chống nơi ngực hắn:
“Điện hạ… đêm đã muộn, ta…”
“Giang An, ngươi muốn điều chi?”
Hắn ngắt lời, tay áp lên tay ta.
Ta rụt ngay lại, thành thật:
“Ta chỉ muốn tự do, chỉ muốn được sống.”
“Chỉ có vậy?”
Ánh nhìn hắn sắc lạnh, quét qua ta hồi lâu, rồi hắn xoay người:
“Phụ thân ngươi từng bảo ngươi hay theo ông ấy đi câu cá. Vậy sáng mai, ở hồ sen này, ngươi cũng thử câu cùng ta hai con.”
Câu cá ư?
Nếu hắn vui, biết đâu sẽ thả ta?
Năm xưa cha ta đã ra sức vì hắn, có lẽ hắn còn nhớ ân tình, nên chẳng đành hại ta.
Thế là ta không dám chậm trễ, sớm hôm sau đã đứng đợi bên hồ. Nhưng chờ mãi, không thấy bóng Phó Hằng đâu.
“Cô nương cẩn thận!”
Bất ngờ từ đâu có quả cầu thêu bay tới đập vào ta, khiến ta trượt chân ngã nhào xuống hồ.
Giữa lúc hoảng loạn quẫy đạp, có người nhảy xuống ôm chặt lấy ta, không ngừng dỗ dành:
“Đừng sợ, đừng sợ, Giang An, ta đến rồi, đừng sợ.”
Thì ra là Lý Hạ Vân.
Hắn kéo ta lên bờ, lúc ấy Phó Hằng mới thong thả xuất hiện, liền phạt mấy cung nữ đang nô đùa ném quả cầu, rồi hỏi han ta có bị thương chăng.
Nói đoạn, hắn đưa mắt nhìn sang Lý Hạ Vân vẫn đang ôm ta trong tay, trong ánh nhìn phảng phất nét khó lường.
“Cũng may Lý Tiểu tướng quân tới kịp… Dẫu sao cũng là người cũ trong phủ, ngài chẳng nỡ khoanh tay đứng nhìn.”
Lý Hạ Vân vội buông tay, hờ hững đáp:
“Chuyện sống chết, ai gặp cũng phải cứu thôi, dù là kẻ lạ chăng nữa.”
“Vậy ư?”
Phó Hằng cười, khẽ vuốt cằm. Sau đó liền sai người đem y phục sạch đến, lại sai đưa ta về nghỉ ngơi.
Đám cung nữ dìu ta vào phòng, pha nước ấm. Ta lặng im như gỗ, để mặc họ xếp đặt.
Bất giác, ta cảm giác được: Phó Hằng cũng chẳng định buông tha ta.
09
Nhìn bóng mình trong gương, ta ngẩn ngơ. Mấy thị nữ đang chải tóc cho ta thì Phó Hằng bước vào, cầm luôn chiếc lược trên tay họ.
“Bản cung đoán không sai, hẳn Lý Hạ Vân vẫn không thật sự buông được ngươi.”
Ta ngoái nhìn hắn, hỏi:
“Ngài cố ý phải không? Cốt để dò xem liệu hắn có ra tay cứu ta chăng?”
Hắn lặng thinh. Thái tử là bậc tôn quý, đâu cần giải thích cùng ta.
“Hắn chấp nhất oán cũ, cũng chẳng trách được bản cung.”
Hắn khẽ vuốt suối tóc ta, rồi buông một tiếng thở dài:
“Giang An, thứ lỗi.”
Ánh mắt ta khẽ rung. Ta sớm nên quen với những lần hi vọng rồi thất vọng, có chi đáng bận lòng nữa?
Chỉ cần được sống, thế là đủ.
Vì vậy, ta nở một nụ cười rạng ngời, ngoan ngoãn đối hắn:
“Gia tộc họ Giang có duyên phục vụ điện hạ, là ơn phước tày trời.”
Vài ngày sau, do Phó Hằng sắp đặt, ta ngồi chờ trong một tửu lâu tại thành, để Lý Hạ Vân đến đón. Đồng thời, hắn cũng mật báo cho Phó Thanh hay.
Phó Thanh xưa nay chơi bời lêu lổng, nhớ mãi điệu kiếm vũ của ta, bèn sai người đến dẫn ta đi ngay trước mắt Lý Hạ Vân.
Hôm ấy, ta cố tình vẽ mắt thật sắc, ngập vẻ diễm hoặc. Khi nhìn hắn, mắt ngân ngấn như sắp khóc đến nơi.
Nhưng Phó Hằng không cho ta hay, Phó Thanh vốn kẻ biến thái cực độ.
Trong mắt gã, ta giống món đồ mà Thái tử đã chán chê, nay tiện tay vứt sang, nên gã vừa say mê ta, vừa dồn mọi thù oán với Phó Hằng mà trút lên người ta.
Thân ta đầy thương tích do gã lưu lại.
Gã còn cố tình đợi lúc Lý Hạ Vân sang phủ, bắt ta bưng trà rót nước, phô bày vết thương để Lý Hạ Vân chứng kiến.
Như muốn nói cho hắn biết: suốt đời ngươi cũng chỉ là kẻ thấp kém hơn ta.
Trong lòng ta, Lý Hạ Vân chẳng phải kẻ nặng tình.
Vậy mà hắn vì việc này mà chẳng ngồi yên.
Đêm nọ, phủ đệ Phó Thanh đang yên ắng bỗng ồn ào náo loạn, người người la to: “Có thích khách!”
Kẻ trộm ấy chẳng phải ai xa lạ, chính là Lý Hạ Vân.
Hắn cố ý dẫn thị vệ cả phủ đuổi vòng ra tiền viện, rồi lẻn vào phòng ta.
Ta chỉ nhớ hắn siết ta rất chặt, dẫu ta cảnh báo nơi này là địa bàn Phó Thanh, hắn cũng chẳng màng.
“Giang An, ngươi chịu khổ rồi.”
Khoác trên mình bộ y ngắn gọn ngày xưa, hắn lại khiến ta thoáng ngỡ ngàng, như thể hắn vẫn là thiếu niên tùy ý để ta phạt đứng góc tường thuở ấy.
Ta khẽ vỗ lưng hắn, khuyên:
“Ngươi mau đi đi.”
Song hắn ngoan cố, càng ghì chặt, còn hôn lên môi ta một nụ hôn sâu.
10
Khi bầu trời chuyển dần sang sắc trắng, ta choàng chăn nhìn theo bóng lưng hắn sắp rời đi, cất tiếng:
“Từ nay, ngươi đừng đến nữa. Ta thật lòng không muốn gặp ngươi.”
Hắn khựng lại, ngoái đầu nhìn ta.
Bấy năm qua, Lý Hạ Vân tiều tụy đi nhiều, hẳn việc phục hưng nhà họ Lý đã đè nặng tâm can hắn đến thế.
Đáng đời hắn.
“Giang An, phải chăng ngươi chưa bao giờ thứ tha cho ta?”
Hắn bước lại gần, đôi mắt hoe đỏ.
Ta mệt mỏi vô cùng, không muốn phỉnh nịnh hắn thêm.
“Tha thứ? Lý Hạ Vân, ngươi có tư cách nhắc đến hai chữ đó sao?”
Ta bật cười giễu, xoay lưng không nhìn hắn nữa.
Hắn vẫn lải nhải, không chịu buông: