30.
Mũi trâm của Tô Uyển Nương đã chạm vào da cổ ta.
Bọn nô tài trong phòng sợ đến tái mét mặt mày.
Cảm nhận có biến, Phó Lang và đám thị vệ theo sát sau lưng hắn lập tức lao vào.
Tay Tô Uyển Nương run bần bật, trán toát đầy mồ hôi lạnh.
Rõ ràng nàng đã hoảng loạn đến cực độ, nhưng lúc này cũng đã không còn đường lui.
“Hoàng thượng! Chỉ cần người tha cho tướng quân, để chúng thần thiếp một nhà đoàn viên… thần thiếp sẽ lập tức buông tha cho Diệp Tê!”
Phó Lang khẽ nheo mắt, ánh nhìn lướt qua vết thương trên cổ ta.
Vì run sợ quá độ, tay Tô Uyển Nương không ngừng run rẩy.
Mũi trâm đã đâm rách da ta, máu bắt đầu rịn ra.
Đầu ngón tay Phó Lang khẽ động, sát ý dâng trào trong mắt.
“Đem Hách Anh lên đây.”
Thị vệ lĩnh chỉ rời đi.
Chẳng bao lâu sau, Hách Anh toàn thân đầy máu, bộ dạng tiều tụy, gần như không còn nhận ra, bị dẫn vào.
Tô Uyển Nương trừng lớn mắt, nét mặt vặn vẹo, trâm trong tay siết chặt đến mức ngón tay trắng bệch.
Nàng thê lương gọi một tiếng:
“Tướng quân!”
Không ngờ, nàng lại có chút thật tâm với Hách Anh.
Ngược lại, Hách Anh lại như không thấy nàng, im lặng không đáp lấy nửa lời.
Ta nhìn đủ vở tuồng chướng mắt này, chỉ thấy nhàm chán.
Nghiêng đầu quan sát Tô Uyển Nương.
Nàng vẫn đang dán mắt nhìn Hách Anh, hoàn toàn không chú ý tới hành động của ta.
Tuy ta không giỏi võ nghệ, nhưng đối phó với nữ nhân như nàng vẫn dư sức.
Ta bất ngờ ra tay, hất văng cây trâm đang kề vào cổ, xoay người khống chế nàng.
Tay ôm cổ, ta giáng cho nàng một bạt tai.
Hết lần này đến lần khác tìm chuyện, nàng thực sự nghĩ ta là kẻ dễ bắt nạt?
Tô Uyển Nương đau đớn quỳ rạp, còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Thị vệ vây lên, bắt lấy nàng.
Phó Lang chạy tới, giữ chặt vai ta, ánh mắt lướt khắp người ta như muốn kiểm tra từng tấc một.
“Thần thiếp không sao, bệ hạ, chỉ là trầy da một chút thôi.”
Sát khí trong mắt Phó Lang càng thêm dày, nơi đuôi mắt thoáng hiện một tầng đỏ như máu.
Hắn lạnh giọng:
“Giam Tô Uyển Nương và Hách Anh vào địa lao, lập tức áp giải! Tuyệt không được chậm trễ!”
Chúng nhân lĩnh mệnh rời đi.
Ta biết, đợi chờ bọn họ phía trước sẽ là hình phạt tàn khốc nhất.
31.
Sau khi trong phòng đã yên ắng trở lại.
Phó Lang bỗng xoay người, ôm chặt ta vào lòng.
Ta khẽ sững người, rồi nhẹ nhàng ôm đáp lại.
Hắn vùi mặt vào hõm cổ ta, ta không rõ có phải ảo giác hay không — thân thể hắn… khẽ run lên.
“Bệ hạ…”
“May mà nàng không sao… đều là lỗi của trẫm, không bảo vệ tốt cho nàng.”
“Không liên quan đến người, bệ hạ.”
Vòng tay hắn càng siết chặt, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, ta sẽ lập tức rời khỏi hắn mà đi mất.
Cái ôm của hắn tựa một tấm chăn lông dày dặn, vừa ấm áp bao phủ, lại vừa khiến người ta… nghẹt thở.
Ta cảm nhận rõ bất an trong lòng hắn — thế nhưng không hiểu sao, lòng ta lại trào dâng một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, xoa dịu thân thể đang căng cứng vì sợ hãi ấy.
“Thiếp vẫn ở đây, bệ hạ.”
Phó Lang từ từ buông ta ra, lông mi dài còn vương ướt, dung nhan vốn đã trắng trẻo, nay vành mắt lại hoe đỏ.
Vậy mà chẳng khiến người ta thấy chật vật, trái lại càng thêm vẻ mong manh khiến người xao lòng.
Ta nhất thời sững sờ, nhìn đến xuất thần.
Chân khẽ kiễng, ta từ tốn áp sát bên môi hắn.