1.
Tháng thứ ba kể từ khi ta bị đưa vào phủ Tể tướng làm thiếp.
Phu nhân Tể tướng dẫn theo gia đinh xông thẳng vào sân của ta. Bà ta cầm trên tay một chiếc yếm không biết từ đâu mà có, buộc tội ta tư thông với mã phu.
"Bản công chúa nâng ngươi lên làm quý thiếp của Tể tướng, vốn là vì muốn tốt cho ngươi. Không ngờ ngươi lại không biết liêm sỉ đến thế, dám dan díu với mã phu, thật uổng phí lòng tốt của bản công chúa!"
Chiêu Dương công chúa đi cùng, ánh mắt nhìn ta tràn đầy chán ghét, như thể ta là thứ gì đó nhơ bẩn không đáng để tồn tại.
Ta khóc lóc kêu oan, nhưng chẳng ai tin lời ta.
Cuối cùng, phu nhân Tể tướng hạ lệnh: phải đánh ta đến chế/t để giữ gìn gia phong.
Ký ức cuối cùng trước khi chế/t—
Là bóng dáng của kẻ từ lần đầu gặp đã giấu kín tình ý trong mắt, vị chuẩn phò mã ấy, trong ánh mắt hoảng loạn, điên cuồng chạy về phía ta.
2.
"Linh Nhi, lại có dân chạy nạn ngất xỉu trước cửa nhà ta rồi."
Giọng của tỷ tỷ vang lên bất chợt.
Nàng đứng trước cửa, qua khe cửa nhìn ra ngoài, vừa liếc mắt đã thấy Chiêu Dương đang đói lả mà ngất xỉu.
"Thời thế loạn lạc, đúng là đẩy người ta đến đường cùng mà."
Nói xong, nàng lại thở dài một hơi.
Ta vẫn chưa mở miệng, chỉ chăm chú nhìn bóng lưng của tỷ tỷ. Cảm giác vui mừng khi tìm lại được người thân dâng trào trong tim, ta không kiềm được mà nhào tới ôm chầm lấy nàng.
"Tỷ tỷ, ta nhớ tỷ lắm."
Tỷ tỷ khựng lại một chút, rồi đưa tay ôm lấy ta, nhẹ nhàng xoa lưng như đang dỗ dành một đứa trẻ.
"Đừng sợ, tỷ tỷ sẽ luôn ở bên cạnh muội."
Nói rồi, nàng chỉ ra ngoài cửa, nhìn về phía Chiêu Dương:"Trông dáng vẻ kia, chắc cũng tầm tuổi muội thôi. Ta vẫn nên đưa nàng ấy vào, không thể để người ta chế/t ngay trước cửa nhà mình được."
Nhắc tới Chiêu Dương, trong lòng ta lập tức dâng lên cơn giận dữ và căm hận không thể kìm nén.
Chính con người vong ân bội nghĩa này đã là nguồn cơn cho mọi đau khổ của ta và tỷ tỷ kiếp trước.
Đã vậy—
"Tỷ tỷ, hôm nay tỷ còn phải mang đồ đến tiệm thêu đúng không? Đừng để lỡ giờ, đi sớm rồi về sớm. Còn người nằm ngoài cửa kia, để ta lo liệu."
Ta dịu dàng nói. Tỷ tỷ sống nương tựa cùng ta, đương nhiên không hề nghi ngờ lời ta.
Thời buổi càng lúc càng khó khăn, đường phố đầy rẫy dân chạy nạn đói khát, trước cửa nhà cũng thường có người đói lả ngất xỉu. Tỷ tỷ ta vốn lương thiện, không nỡ nhìn ai chế/t đói trước mặt mình.
Nhưng nàng không biết, có những kẻ vốn dĩ không xứng đáng để thương xót!
Sau khi tiễn tỷ tỷ đi, ta đứng trước cửa, nhìn Chiêu Dương vẫn còn hôn mê bất tỉnh.
Kiếp trước, vì mẫu thân nàng tư thông với thị vệ nên dòng máu của nàng bị nghi ngờ là bất chính.
Hoàng đế nổi giận, định x/ử t/ử nàng.
Trước khi hay tin, Chiêu Dương đã sớm đổi y phục với cung nữ thân cận, lén lút chạy khỏi hoàng cung, trốn tránh khắp nơi.
Vốn là một công chúa cao quý, nhưng trên đường chạy trốn, nàng chịu đủ đắng cay tủi nhục. Đồ trang sức mang theo bị cướp sạch, bị đánh đập thê thảm, vết thương cũ chồng chất lên thương tích mới, chẳng còn chút dáng vẻ của một công chúa cao quý.
Ta và tỷ tỷ cứu nàng về nhà, ta còn chia cho nàng một nửa chiếc bánh bao.
Thế mà nàng lại chê bánh không ngon, ép tỷ tỷ giế/t con gà mái già duy nhất trong nhà – con gà vừa đẻ được ít trứng – để bồi bổ cho nàng.
Chưa dừng lại ở đó, lúc tắm rửa, nàng lén vào phòng tỷ tỷ, lấy trộm tấm lụa mà ta và tỷ tỷ vất vả lắm mới làm xong.
Chiêu Dương nói rằng thân thể nàng quý giá, ngày nào cũng phải dùng lụa để lau người.
Lụa là đắt đỏ, ta và tỷ tỷ phải dốc sức làm lụng suốt mấy tháng trời mới gom góp được chút ít này.
Vương viên ngoại lại sớm đã đặt cọc trước.
Giờ đây, lụa bị hủy, Vương viên ngoại liền lấy cớ nổi giận, thừa cơ bắt tỷ tỷ ta về làm thiếp nhỏ để trừ nợ.
Chiêu Dương lại thản nhiên nói:"Tỷ tỷ ngươi chẳng qua chỉ là một nha đầu nghèo hèn, giờ có thể gả cho viên ngoại làm thiếp giàu sang, đó chẳng phải là vận may ta mang đến cho các ngươi khi đến đây hay sao?"
Ta hận, nhưng đã chẳng còn cách nào đối phó với nàng.
Chỉ bởi vì ngay ngày hôm đó, thân phận công chúa của nàng cuối cùng cũng được chứng thực, thậm chí hoàng đế còn mang lòng áy náy với nàng.
Một đoàn người rầm rộ kéo đến, chỉ để rước nàng trở về cung.
Khi biết rõ thân phận thật sự của nàng, ta đã quỳ xuống cầu xin nàng, chỉ mong nàng vì ơn cứu mạng mà ra tay giúp tỷ tỷ ta.
Nhưng nàng không chỉ từ chối, mà còn vì phò mã tương lai khi đến đón nàng đã lỡ nhìn ta thêm một ánh mắt, liền sinh lòng bất mãn.
Rồi tự ý quyết định, đem ta gả cho vị Tể tướng đã ngoài năm mươi làm quý thiếp.
Ta sớm đã có người trong lòng, dù chàng chỉ là một thư sinh nghèo khó, nhưng chúng ta chân thành yêu thương nhau. Vì vậy, ta đã khẩn cầu nàng đừng đối xử với ta như vậy.
Thế nhưng nàng chỉ lạnh lùng đáp:"Như vậy là tốt cho ngươi."
Phu nhân Tể tướng nổi tiếng ghen tuông, ngày ngày ta sống trong lo sợ, nhưng cho dù ta cẩn trọng đến mấy, cuối cùng vẫn bị vu oan tư thông với mã phu, bị đánh chế/t thảm thương nơi hậu viện.
Tỷ tỷ ta cũng chế/t oan trong những tranh đấu chốn hậu viện ấy.
Hai tỷ muội ta, suốt đời chưa từng làm điều xấu, vậy mà chỉ vì cứu lấy một quý nhân, lại bị ép đến mức hủy hoại cả cuộc đời.
Ta sao có thể không hận?
Ý nghĩ trở lại thực tại, ta cúi đầu nhìn Chiêu Dương vẫn đang hôn mê.
Theo ký ức kiếp trước, lần này nàng sẽ hôn mê suốt một ngày một đêm.
Vậy thì—
Ta nhặt lên hòn đá bên cạnh, nện mạnh vào đầu nàng, nhìn nàng hoàn toàn bất tỉnh.
Xoay người trở vào trong viện, ta lấy từ bếp ra một con dao mổ lợn.
Sau đó, ta nhét giẻ rách vào miệng nàng, chắc chắn nàng không thể phát ra tiếng động nào, rồi dùng một tay bịt chặt đôi mắt nàng.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong.
Ta nhanh chóng giơ dao lên, hạ xuống không chút do dự, từng nhát từng nhát, rạc/h sâu trên khuôn mặt nàng, để lại từng vệt má/u dài.
Cả đời Chiêu Dương sống trong nhung lụa, duy nhất chỉ có một lần thất bại—
Là khi trạng nguyên lang Hứa Hiến An chưa bao giờ chịu đặt ánh mắt lên người nàng.
Vì thế, nàng đã phát điên vì si tình, không tiếc hạ dược Hứa Hiến An, cuối cùng mới cưỡng ép được mối nhân duyên ấy.