10
Muốn kẻ khác lộ chân tướng, thì phải dồn hắn vào bước đường cùng.
Nhị phòng vốn không chịu nổi áp lực giằng xé, chỉ một chút lay động là rạn nứt.
Than ôi...
Nếu tổ phụ có linh thiêng nơi chín suối, e cũng sẽ tức giận đến bốc khói vì lũ hậu nhân bất hiếu này.
Bất quá, không sao. Việc dọn sạch cửa nhà, cứ để ta gánh lấy.
Ta đem mọi chuyện nói rõ với phụ thân, người giận đến mức bóp nát cả chén trà sứ trong tay.
“Khang vương cũng từng tìm đến ta, nhưng ta đã từ chối liên minh.
Không ngờ hắn lại chuyển sang dụ dỗ Nhị thúc của con!”
Ta nói:
“Nhị phòng càng dễ thao túng.
Chỉ cần Khang vương đưa ra điều kiện đủ hấp dẫn, đám người đó át sẽ đầu quân cho hắn.”
Những ngày kế tiếp, ta vẫn để phụ thân tiếp tục giả bệnh.
Tô Tử Dục cách vài hôm lại đường đường chính chính đến phủ thăm bệnh.
Mỗi lần bốn bề vắng người, miệng hắn lại như bôi mật, không biết xấu hổ:
“Bá phụ, một nửa con rể là con ruột, từ nay về sau, con chính là đại nhi tử hiếu thuận của người!
Con sẽ là tiểu áo bông ấm áp bên cạnh người! A Ngọc sau này không còn cô đơn chiến đấu một mình nữa, còn có con mà!”
Phụ thân lúc đầu còn có phần khó chịu với hắn, nhưng chẳng mấy chốc đã bị hắn dỗ ngọt đến không khép nổi miệng.
“Cha thân thể này vẫn cứng cáp lắm, tuy mang bệnh mà thần sắc vẫn anh khí ngời ngời!”
“Cha dạy con luyện võ đi, A Ngọc cứ hay đánh con, con sợ lắm.”
“Cha sẽ che chở cho con đúng không? Dù gì con cũng là… con ruột của cha mà!”
Ta:
“….”
Tốt lắm, giờ đã lên cấp làm “đại nhi tử” luôn rồi đấy.
Năm xưa, lão gia nhà họ Tô sở dĩ bỏ qua con trai mà chọn cháu, cũng bởi phụ thân của Tô Tử Dục là kẻ chỉ biết dựa vào khuôn mặt bảnh bao để ăn chơi trụy lạc, con riêng con rơi khắp nơi.
Tô Tử Dục từ nhỏ đã không có mấy tình cảm với phụ thân mình.
Sau khi hắn rời phủ, phụ thân nghiêm túc căn dặn ta:
“A Ngọc, sau này con nương tay một chút với tiểu tử họ Tô ấy.
Nó để tâm tới con thật đấy. Dù sao… cũng đã cùng con sinh một đứa nhỏ rồi.”
Ta biết ngay mà… chẳng ai có thể chống đỡ nổi cái miệng của Tô Tử Dục.
Nửa tháng thoáng chốc đã qua, thương thế của Nhị thúc và Tần Xuyên Lãng cũng gần hồi phục.
Người của ta luôn âm thầm theo dõi từng động tĩnh của Nhị phòng.
Vì thế, chỉ cần có gió thổi lay động cành cây, ta sẽ lập tức nắm được.
Thập Ngũ tới bẩm báo:
“Tiểu thư, Nhị gia và Tam công tử định nhân lúc đi tế tổ, mai phục giữa đường hạ sát người, rồi cướp đoạt lệnh gia chủ!”
Ta cười khẩy, ánh mắt lạnh lùng:
“Vậy thì cứ chờ xem, là ai giết được ai.”
Trước ngày tế tổ, một thiếu niên mặc huyền y đến trước mặt ta.
Hắn là ảnh vệ thân tín bên cạnh Tô Tử Dục, võ công cao cường.
“Phu nhân, chủ tử sai thuộc hạ tới bảo hộ người.”
Ta ngạc nhiên:
“Ngươi gọi ta là gì?”
Thiếu niên cúi đầu đáp:
“Phu nhân. Chủ tử đã căn dặn rõ — người chính là chủ mẫu của tất cả ảnh vệ và hộ viện chúng ta.”
Tô Tử Dục đúng là giỏi việc tự mình định đoạt.
Ta cũng chẳng nổi giận.
Phụ thân vẫn tiếp tục đóng vai bệnh nặng, ta thay người dẫn Nhị phòng cùng đi tế tổ.
Giữa đường, quả nhiên có tử sĩ áo đen mai phục đánh úp.
Ta giả vờ bị tập kích trước.
Nhị thúc và Tần Xuyên Lãng cứ ngỡ thế cục đã nằm trong tay, nào ngờ người của ta đã sớm vây kín tứ phía.
Nhị thúc cười nhạt:
“Tần Ngọc, giao ra lệnh gia chủ đi.
Nể tình cốt nhục, Nhị thúc sẽ cho ngươi chết nhanh một chút.”
Tần Xuyên Lãng cũng lên tiếng hùa theo:
“Đường tỷ, thân là nữ nhi mà còn muốn giữ quyền cai quản Tần gia?
Chỉ trách tỷ là nữ tử… mà nữ tử thì chẳng có ích gì cả!”
Thật nực cười!
Ta công huân hiển hách, lập bao chiến tích nơi sa trường, vậy mà lại bị một kẻ dưới chân chẳng có hai lạng gan mỉa mai là “vô dụng”?
Ta khẽ nhếch môi, buông một tiếng búng tay giòn tan:
“Người đâu!
Nhị phòng mưu hại Thiếu chủ, chứng cứ rành rành, lập tức bắt gọn!”
Ngay lập tức, người của ta từ bốn phía xuất hiện, vây khống toàn bộ tử sĩ.
Tử sĩ bị chặn miệng, không thể tự vẫn.
Khi thẩm vấn hai cha con Nhị phòng, ta đặc biệt mời một quý nhân tới, cho người ấy nấp sau màn trướng quan sát.
Hai kẻ kia quả nhiên không chịu nổi hình phạt, vừa bị chọc gân tay chân đã lập tức khai ra:
“Là Khang vương!
Tất cả đều do Khang vương chủ mưu!
Chỉ cần giành được quyền quân của Tần gia, hắn liền hứa hẹn phú quý vinh hoa!”
“A Ngọc, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, sao phải làm tuyệt đường sống như vậy?
Nhị thúc đầu quân cho Khang vương… cũng chỉ vì muốn giữ lấy gia tộc!
Tiểu hoàng đế nhu nhược vô năng, thiên hạ này sớm muộn gì cũng là của Khang vương thôi!”
Ta bật cười lạnh:
“Nhị thúc, ngươi thân mang huyết mạch Tần gia, nhưng quả thực là nỗi nhục Tần gia.
Văn dốt võ nát, vô dụng đến cực điểm!”
Đúng lúc đó, Hoàng đế từ sau rèm bước ra, sắc mặt xanh mét, tức giận đến cực điểm.
11
Hoàng đế siết chặt nắm tay.
Nghe chính tai có người gọi mình là kẻ nhu nhược, hắn hẳn là cũng không chịu đựng nổi nữa rồi.
Ta phân phó ám vệ:
“Phụ tử Nhị phòng phạm tội khi quân, mưu hại trọng thần triều đình, bức hại thân tộc, cấu kết Khang vương —
Luận tội, lẽ ra nên xử trảm!”
Nhị thúc và Tần Xuyên Lãng không thể tin nổi, lập tức mắng chửi ta:
“Tần Ngọc, ngươi dám?!”
“Ngươi là nữ nhân, còn vọng tưởng chấp chưởng gia tộc?!”
“Phụ thân ngươi đã sắp chết, Trưởng phòng vô hậu, ngươi nhất định phải phò tá Nhị phòng tiếp quản!”
Ta khẽ vung tay:
“Giam lại. Đừng để họ chết. Khi định tội Khang vương, còn cần bọn chúng ra đối chứng.”
Trước khi rời khỏi địa lao phủ Tướng quân, ta quay đầu lại liếc nhìn hai người họ một lần cuối, lạnh giọng:
“Nhị thúc, đường đệ… chính vì ta mang họ Tần, nên ta càng không thể đồng lõa với kẻ gian.
Đợi mọi chuyện kết thúc, ta sẽ đích thân tiễn hai người các ngươi xuống đường hoàng tuyền.”
Sắc mặt hoàng đế u ám.
Hắn lại lần nữa mở miệng thanh minh:
“A Ngọc, Hoàng hậu và Thục phi đều là do hoàng thúc ép trẫm cưới.”
Ta cắt ngang lời hắn:
“Hoàng thượng, người nay là thiên tử, điều người cần cân nhắc là diệt trừ gian thần, chứ không phải tình cảm nam nữ.”
Hoàng đế mím môi, cuối cùng cười khổ, gật đầu:
“Ừ, trẫm nghe nàng. A Ngọc, nàng đã trở về… trẫm cảm thấy… thật tốt.”
Từ hôm đó, ta và Hoàng đế chính thức bắt tay hợp tác — hắn ở ngoài sáng, ta ẩn trong bóng tối.
Hoàng đế liên tiếp thanh trừ các đại thần nắm quyền, những kẻ đó đều là tay chân của Khang vương.
Hắn càng ép, Khang vương càng khó lòng nhẫn nhịn.
Sau một tháng, Hoàng hậu bị phế, đánh vào lãnh cung.
Nàng ta là cháu gái của Vương phi Khang vương, động thái này chẳng khác nào bạt tai Khang vương giữa chốn triều đình.
Song, chỉ như thế vẫn chưa đủ khiến Khang vương buộc phải ra tay.
Đúng lúc này, Tô Tử Dục lại phát huy sở trường của mình.
Miệng hắn đúng là được trời phú — chỉ ba ngày, cả kinh thành đều đồn rằng Hoàng đế muốn thu lại binh quyền của Khang vương.
Khâm Thiên Giám, đồng môn với Tô Tử Dục, cũng là người văn nhã, bèn bịa chuyện Khang vương là “sao sát chủ” rồi dựng thành thoại bản lưu truyền khắp phố chợ.
Dư luận như bão nổi.
Khang vương — lão hồ ly giảo hoạt — rốt cuộc không nhịn được nữa.
“Tiểu thư! Khang vương đã điều binh tiến vào kinh thành!” — Thập Ngũ bẩm báo.
Ta bật cười:
“Cuối cùng… con cáo già ấy cũng chịu xuất động rồi.”
Hoàng đế lập tức bày ra một “Hồng môn yến”.
Khang vương cứ tưởng thế cục đã nắm trong tay, thản nhiên tiến cung.
Khi buổi tiệc tiến tới phần thu hồi binh quyền, Khang vương đập nát chén rượu, gầm lên:
“Tiểu hoàng đế kia, bản vương chinh chiến thiên hạ khi ngươi còn chưa chào đời!
Ngươi muốn cướp binh quyền trong tay bản vương — cũng phải xem bản vương có chịu hay không!”
Cảnh Đế nhìn ta, rõ ràng có chút hoảng loạn.
Ta bình tĩnh dùng ánh mắt trấn an hắn.
Hắn lúc này mới chấn chỉnh lại tư thế ngồi, hít sâu.
Khang vương vung tay, quát lớn:
“Người đâu?!”
— không ai ứng tiếng.
Khang vương sắc mặt biến đổi, lại quát tiếp:
“Người đâu!”
Ta thong thả đứng dậy, lạnh giọng nói:
“Vương gia, người của ngươi đều đã bị ta khống chế.”
Ta phất tay một cái, cấm quân đồng loạt xông ra, vây kín Khang vương cùng đám thủ hạ.
Sợ hắn liều mạng phản kháng, ta lạnh lùng bổ sung:
“Khang vương, đại quân Tần gia đã vây quanh hoàng thành.
Binh mã của ngươi — đã là cá nằm trong rọ.
Thuận theo thì sống, chống lại thì chết.”
Khang vương không tin, gào lên:
“Không… bản vương không tin!
Ngươi chỉ là một nữ tử Tần gia, sao có thể thắng được bản vương?!
Ngươi lẽ ra đã chết từ ba năm trước rồi!”
Tô Tử Dục khi này lắc lư cây quạt, lười nhác ho vài tiếng, thong dong xuất hiện:
“Khụ… Vương gia à, ngài quả thực không xem bản tướng ra gì rồi.
Vương gia mưu sát Tần tướng quân, thì bản tướng dĩ nhiên dám ngầm giám sát lại ngài.”
Khang vương đến giờ mới giật mình nhận ra — đại thế đã mất.
Một trận phản biến còn chưa kịp bắt đầu, hắn đã bị bắt gọn.
“Các ngươi… một đám tiểu bối… lại dám phản ta?!”
Cảnh Đế cuối cùng cũng cứng rắn một lần.
Hắn bước đến, tự tay đâm một kiếm vào vai Khang vương, giọng run lên vì phẫn nộ:
“Hoàng thúc! Ngươi không nên làm hại A Ngọc! Trẫm hận ngươi!”