Vệ Thụ mắt khẽ giật một cái.
Ta không để ý, liền kéo chàng cùng ngồi lên giường.
Trải quyển sách ra, ta bắt đầu nghiêm túc giảng giải như một phu tử thực thụ.
“Sách ghi rõ ràng rồi! Phải cởi y phục, sau đó làm theo mấy cái hình này!”
“Phu quân, chàng nhìn kỹ vào, như thế mới làm được.”
...
Giảng xong, ta ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Vệ Thụ vẫn đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ta.
Ta bĩu môi, có chút không vui:
“Chàng có nghe ta giảng thật không đó!”
Khóe môi chàng cong lên, giọng trầm thấp như cố nín cười:
“Nghe rồi.”
“Vậy chàng biết làm chưa?”
Chàng gật đầu.
Ta lập tức phấn khởi, nhanh chóng bắt đầu cởi y phục.
Vệ Thụ không ngăn cản, chỉ ngồi yên đó, mắt vẫn không rời khỏi ta nửa tấc.
Đến khi trên người chỉ còn lớp tiểu y và xiêm mỏng, ta bỗng ngừng lại, quay sang khẽ gọi:
“Phu quân…”
Đôi mắt đen sâu ấy dõi theo, trầm ổn đáp:
“Ừ?”
“Chàng… có thể đừng nhìn không?”
Chàng nhướng mày:
“Không nhìn thì sao sinh hài tử?”
Ngẫm lại… cũng đúng.
Ta mím môi, còn đang do dự, chưa biết nói gì thêm.
Thì cả người ta đã bị Vệ Thụ bế bổng, ôm thẳng vào nhĩ thất.
Ta lo lắng nắm chặt lấy vạt áo chàng, lí nhí nói:
“Vẫn chưa sinh hài tử mà…”
Vệ Thụ cúi đầu, khẽ hôn lên hõm cổ ta một cái.
“Ta còn chưa tắm. Phải sạch sẽ rồi mới sinh.”
Ta vội đưa mũi lại gần người chàng, hít hít thử.
Tuy không đến nỗi khó ngửi, nhưng mùi mồ hôi xen lẫn chút hương trầm sau một ngày cũng không dễ chịu cho lắm.
Vệ Thụ ôm ta đặt lên chiếc tủ thấp trong nhĩ thất.
“Ngồi đây chờ, ngoan.”
Ta không rời mắt khỏi chàng một khắc, chăm chú dõi theo từng động tác khi chàng cởi áo, rửa mặt, gột tay, rồi dội nước thơm cho mình.
Chàng vừa sạch sẽ xong, đã vòng lại ôm ta về lại giường.
Cầm lấy quyển sách kia, chàng đưa mắt nhìn ta, khóe môi cong lên:
“Nàng muốn thử tư thế nào trước?”
Ta nhanh chóng lật đến trang mà Sở tỷ tỷ đã chỉ lúc chiều, ngón tay nhẹ chỉ vào hình minh họa:
“Cái này nè… ôm nhau.”
Chàng gật đầu, giọng trầm mà dịu:
“Được.”
11.
Sinh hài tử… quả thật là chuyện vô cùng vất vả.
Ta mệt đến mức chỉ muốn bỏ cuộc.
Nhưng Vệ Thụ nói, bỏ dở giữa chừng thì chẳng thể nào sinh được hài tử.
Vậy nên, ta lại nghiến răng kiên trì tiếp tục.
Vệ Thụ khen ta giỏi lắm.
Ta cũng không keo kiệt lời khen, tấm tắc khen chàng cũng thật lợi hại.
Thế là chàng lại tiếp tục cùng ta… sinh hài tử.
Kết quả là sáng hôm sau, lúc ta tỉnh dậy, toàn thân đều đau nhức, eo thì mềm nhũn, lưng thì mỏi, chẳng có chỗ nào là không rã rời.
Quả nhiên… người không thể quá siêng năng.
Ngay cả Vệ Thụ — người ngày nào cũng dậy sớm hơn cả gà — hôm nay cũng… nằm ì trên giường không chịu dậy.
Ta tinh nghịch đưa tay, nhẹ nhàng nhéo má chàng một cái.
Ngay khoảnh khắc ấy, đôi mắt đen như mực mở ra.
Bàn tay to đặt trên eo ta cũng chẳng chút nể nang, cứ thế mà siết chặt lấy.
Chàng còn cố tình nhéo vào đúng chỗ ta nhột.
Ta không kìm được mà cựa quậy người, thân thể uốn éo trốn tránh.
Chẳng mấy chốc, ta cảm thấy có điều gì đó… không ổn.
Bối rối đẩy đẩy chàng.
Ai ngờ chàng lại khẽ cắn lên bả vai ta một cái.
Chàng bật cười, khẽ gọi ta:
“Tiểu nhát gan.”
Sau đó xoay người, xuống giường, lại bắt đầu một ngày bận rộn như thường lệ.
Tết năm nay ở Thương Châu có vẻ khá vắng lặng.
Không có pháo hoa rực rỡ đầy trời như ta từng mong.
Ta hơi thất vọng. Pháo hoa… vẫn luôn là thứ ta yêu thích nhất.
Vệ Thụ thấy vẻ mặt ta, bật cười dịu dàng:
“Rồi sẽ có thôi.”
Ta nghiêng đầu, ngơ ngác hỏi:
“Sẽ có cái gì cơ?”
Chàng đáp, giọng rất khẽ:
“Sẽ có pháo hoa. Cũng sẽ có phố xá đông vui, dân chúng đón năm mới với quần áo mới, giày mới. Và bọn trẻ đều sẽ được ăn kẹo hồ lô.”
Sau Tết, chàng vẫn bận như cũ.
Chỉ có điều…
Lần này chàng phải ra trận.
Trước ngày lên đường, Vệ Thụ ngồi trong phòng, lặng lẽ lau chùi bộ khôi giáp màu đen của mình.
Giọng chàng vang lên, hững hờ mà như có ẩn ý:
“Muốn đến Nghiệp Đô không?”
Ta lập tức gật đầu. Ta chưa từng được đi.
Chàng khẽ cười, bảo:
“Chờ ta trở về, ta sẽ đưa nàng đến Nghiệp Đô… thả pháo hoa.”
Nhưng khi chàng khoác giáp lên người, cưỡi ngựa rời khỏi thành, ta bỗng thấy lòng ngực mình nghẹn lại.
Thúc phụ từng nói, ra trận… là chuyện sinh tử.
Ta sợ Vệ Thụ sẽ không thể trở về.