13.
"Cái gì? Ngươi muốn sang nhượng tửu lâu?"
Phương Từ Nhiên quá đỗi kinh ngạc, thậm chí quên cả việc hạ giọng giả nam.
Ta vội ra hiệu bằng ánh mắt, xung quanh vẫn còn nhiều người.
Phương Từ Nhiên lập tức hạ giọng, thì thầm đầy lo lắng:"Sao ngươi lại bán tửu lâu? Việc làm ăn vẫn tốt đẹp, cớ gì phải từ bỏ?"
Ta ghé sát, hạ giọng thật nhỏ, nói với nàng:"Ta nhường lại tửu lâu cho ngươi, có lấy không?"
Phương Từ Nhiên kinh ngạc đến mức suýt nữa làm rơi cả bộ râu giả trên mặt.
Tạ Kỳ Ngọc đang chờ ta trước cửa tửu lâu, vừa thấy ta bước ra liền lên tiếng hỏi:"Hôm nay đâu phải ngày nàng xuống bếp, sao vẫn đến đây?"
Ta thản nhiên đáp:"Ta đã bán tửu lâu rồi."
Hắn lập tức nhíu mày:"Sao lại bán? Chẳng lẽ thiếu người, quản lý không xuể?"
"Ta đã nói rồi, ta có thể làm tiểu nhị cho nàng, Huy Nhi ta cũng có thể chăm sóc…"
"Ta muốn về kinh thành… để thành thân."
Tạ Kỳ Ngọc ngẩn người, sững sờ đứng đó.
"Thành thân với ai?"
"Với ngươi."
Hắn vẫn chưa kịp phản ứng, ta đã rảo bước đi thật xa.
Ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy hắn sải bước lớn đuổi theo.
"Lâm Nguyệt Bạch, vừa rồi nàng nói gì?"
Biểu cảm trên mặt hắn so với Phương Từ Nhiên khi nãy còn thêm phần đặc sắc, ánh mắt ngập tràn vẻ không thể tin nổi.
Giọng nói cũng bắt đầu run lên:"Nàng… nàng thật sự nguyện ý thành thân với ta?"
Ta đưa tay nắm lấy cổ áo hắn, kéo lại gần, giống hệt như khi xưa, A Nguyệt và A Thời từng thân thiết.
"Huy Nhi, ngươi nhận hay không?"
Hắn lập tức gật đầu liên hồi, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên:"Nhận, nhận!"
Ngay sau đó, hắn siết chặt lấy ta, như ôm trọn vào lòng một món bảo vật vừa tìm lại được sau bao năm thất lạc.
14.
"Ngươi chưa thành thân với vị biểu muội kia sao?"
Chiếc xe ngựa Tạ Kỳ Ngọc mang đến vô cùng xa hoa và êm ái.
Huy Nhi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, vẻ mặt an yên thoải mái.
Còn ta lại thấy bồn chồn, trong lòng không khỏi bất an.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định hỏi cho rõ ràng.
"Biểu muội? Biểu muội nào?"
Tạ Kỳ Ngọc nhíu mày, vẻ mặt đầy vẻ nghi hoặc.
"Chính là vị Thư tiểu thư ấy, trưởng nữ của Hộ bộ Thượng thư…"
"À, nàng nói Tình Nhi sao?"
Ta khẽ bĩu môi:"Thân thiết như vậy, gọi nghe thật mật thiết."
"Không phải, tên nàng ấy vốn là Thư Tình Nhi."
Tạ Kỳ Ngọc vẫn giữ vẻ mặt mơ hồ khó hiểu.
"Nàng ấy có liên quan gì tới ta? Hai năm trước đã xuất giá rồi."
"Nàng ấy lấy vị thanh mai trúc mã của mình, Tiểu Trịnh tướng quân, giờ đã cùng tướng quân và gia đình chuyển tới biên tái."
Ta bèn kể lại chuyện Thục Quý phi từng dẫn ta đến Ngự Hoa Viên, vô tình bắt gặp hắn và Thư tiểu thư cùng ngồi trò chuyện thân mật.
Nghe xong, sắc mặt Tạ Kỳ Ngọc trở nên khó coi, không khỏi tức giận, một quyền giáng mạnh lên cửa sổ xe ngựa.
"Lần đó, là Tình Nhi nhờ ta giúp, hẹn Tiểu Trịnh tướng quân ra ngoài để nàng ấy thổ lộ tâm tư..."
Hắn tức giận siết chặt nắm tay, ánh mắt rực lên ngọn lửa bất bình.
"Ta mẫu… người…!"
Ánh mắt hắn dừng lại nơi ta, mang theo chút ai oán phức tạp.
"Chỉ vì chuyện này, nàng lại trốn đến tận biên trấn, ròng rã bốn năm không gặp?"
Ta cười gượng gạo, đáp qua loa:"Là… là Quý phi nương nương, người cho ta quá nhiều bạc."
Nhắc tới hai ngàn lượng bạc ấy, sắc mặt Tạ Kỳ Ngọc càng trở nên u ám.
"Lâm Nguyệt Bạch, chẳng lẽ trong lòng nàng, ta còn không đáng giá bằng hai ngàn lượng bạc hay sao?"
Ta cúi đầu, giọng nói rụt rè:"Không phải như vậy…"
"Chỉ là… ta sợ… sợ bản thân sẽ thật sự trở thành kẻ mà mẫu phi ngươi từng nhắc tới—một thiếp thất trẻ trung chưa già mà ân tình đã phai nhạt…"
Tạ Kỳ Ngọc lập tức siết chặt ta vào lòng, vòng tay hắn mạnh mẽ đến mức dường như muốn hòa ta vào thân thể mình.