20.
Sau khi ta rơi xuống hồ, Tạ Kỳ Ngọc đã xin nghỉ phép từ phụ hoàng suốt một tháng, chỉ để ở lại phủ chăm sóc ta.
Có lẽ là vì trông thấy ta sắc mặt tái nhợt, thân thể yếu ớt đến mức không chịu nổi gió lạnh, hắn sợ rằng ta sẽ xảy ra chuyện chẳng lành.
Ta tự giễu, khẽ nói:"Quả nhiên, bây giờ ta càng lúc càng trở nên cao quý rồi."
"Trước kia, ta chưa từng ốm đau bao giờ."
Tạ Kỳ Ngọc nghiến răng, giọng đầy phẫn nộ:"Nàng chưa từng đắc tội với Thuần Huệ, vậy mà nàng ta lại độc ác đến mức này…"
Ta đưa tay vuốt nhẹ hàng chân mày đang cau lại của hắn.
Có lẽ, trong lòng tất cả các tiểu thư, phu nhân ngày hôm ấy, thái độ với ta cũng chẳng khác gì Thuần Huệ.
Bọn họ khinh miệt xuất thân thấp hèn của ta, cho rằng ta không xứng bước chân vào hoàng thất, càng không xứng làm trắc phi của Tạ Kỳ Ngọc.
Thuần Huệ chẳng qua chỉ là người đầu tiên ra tay "trừng trị" ta bằng thủ đoạn mà thôi.
Đáng tiếc, ta chẳng thể phản kháng được gì.
Vì ta, đúng là xuất thân hèn kém.
May mắn thay, bên cạnh ta vẫn còn Tạ Kỳ Ngọc, vẫn còn Huy Nhi.
Chỉ cần họ vẫn ở bên cạnh ta, cùng ta đối mặt, vậy là đủ rồi.
Những gian khó này, ta đều có thể vượt qua.
Ta quyết định bắt đầu thử hòa nhập vào vòng giao thiệp của các quý nữ, phu nhân trong kinh thành.
Việc đầu tiên là tổ chức một buổi tiệc thưởng xuân ngay tại phủ.
Ta cùng các nha hoàn trong phủ cẩn thận viết hơn trăm thiệp mời, đưa tận tay các vị phu nhân, quý nữ khắp nơi trong kinh.
Thậm chí, ta còn gửi cả thiệp cho Thuần Huệ quận chúa.
Thế nhưng, đến ngày diễn ra yến tiệc, chẳng có một ai đến.
Không một người nào.
Ta ngẩn ngơ nhìn khung cảnh vắng lặng trước mắt.
Trong phủ Ngũ hoàng tử, muôn loài kỳ hoa dị thảo đang nở rộ, rực rỡ khắp nơi.
Thế nhưng, giữa khung cảnh xuân sắc tràn ngập ấy, lại chẳng có lấy một người đến thưởng ngoạn.
"Trắc phi nương nương, những món ăn này… có cần dọn lên không?"
Người đầu bếp lau mồ hôi, dè dặt hỏi ta.
Ta lắc đầu:"Các ngươi chia nhau ăn đi."
Kỳ nghỉ một tháng của Tạ Kỳ Ngọc đã kết thúc.
Số lần hắn ở lại trong phủ càng lúc càng ít.
Đôi lần, Thục Quý phi triệu ta vào cung, bóng gió nhắc đến chuyện Tạ Kỳ Ngọc nên cưới một vị chính phi.
Một chính phi xứng đáng với thân phận của hắn, có thể mang đến sự trợ lực cho tiền đồ của hắn.
"Bây giờ, trong ba vị hoàng tử, đại hoàng tử và nhị hoàng tử đều cưới ái nữ của các gia tộc công hầu."
"Thánh thượng tuy còn đang thời tráng niên, chưa chỉ định thái tử, nhưng lập trữ quân cũng chỉ là chuyện sớm muộn."
Thục Quý phi nhấp một ngụm trà, ánh mắt cao ngạo, nhìn ta từ trên cao xuống:"Bản cung chỉ có một nhi tử duy nhất."
"Chẳng lẽ ngươi lại muốn hắn suốt đời giữ lấy một nữ nhân xuất thân tầm thường như ngươi, để rồi mất đi sự trợ lực từ nhà vợ, thậm chí chẳng đủ tư cách tranh đoạt ngôi vị thái tử?"
Ta phải gắng hết sức mới có thể mở miệng, giọng khàn khàn, khó khăn:"Quý phi nương nương nói rất đúng."
"Nếu vậy, ngươi hãy khuyên bảo Kỳ Ngọc đừng quá cố chấp nữa, đừng nói những lời hồ đồ như cả đời chỉ cưới mình ngươi."
Thục Quý phi nói với giọng điệu nặng trĩu khuyên răn:"Cưới một chính phi, nếu hắn muốn sủng ái ngươi thì cứ sủng ái là được."
"Bản cung xưa nay chưa từng có ý can thiệp chuyện nhà của các ngươi."
Lần đó, ta lại không được gặp Huy Nhi.
Mang theo tâm sự nặng nề, ta lên xe ngựa quay về phủ.
Khi Tạ Kỳ Ngọc trở về, ta lấy hết can đảm, đem lời của Thục Quý phi nói lại với hắn.
Không ngờ, đôi mắt hắn lập tức đỏ lên:"A Nguyệt, nàng muốn đẩy ta vào vòng tay người khác sao?"
21.
"Không phải, không phải như vậy..."
Ta vội vàng xua tay, phủ nhận.
Thế nhưng, trong lòng lại bất giác hiện lên một suy nghĩ—nếu sau này Tạ Kỳ Ngọc thật sự thành thân với một chính phi khác, nhưng tâm ý lại chỉ dành trọn cho ta, thì chẳng phải quá bất công với người đó sao?
Ta thở dài một hơi thật sâu.
Xét cho cùng, vẫn là ta vô dụng.
Không thể mang đến bất kỳ trợ lực nào cho Tạ Kỳ Ngọc, ngược lại chỉ đem đến phiền toái, trở thành trò cười trong mắt người đời.
Tạ Kỳ Ngọc lại kéo ta vào lòng, dịu dàng an ủi:"A Nguyệt, đừng nghe lời mẫu phi ta."
"Ta đã hứa với nàng, thì cả đời này sẽ không cưới người khác, nàng cứ yên tâm."
Nhưng làm sao ta có thể yên tâm?
Thục Quý phi thấy ta không thể lay chuyển được Tạ Kỳ Ngọc, liền không còn giữ vẻ mặt ôn hòa với ta nữa.
Bà luôn lấy cớ Huy Nhi phải vào Thư phòng học hành, khiến ta càng lúc càng khó có cơ hội gặp con.
Mỗi khi có yến tiệc trong cung hay tại các phủ đệ của các hoàng tử, ta đều sống trong sự giày vò.
Cúi thấp đầu, không dám ngẩng lên, chỉ sợ bắt gặp ánh mắt khinh miệt của người khác.
Nhưng cho dù ta cố tránh né, vẫn không thể ngăn được những lời thì thầm mỉa mai truyền đến tai:"Thấy nàng ta chưa? Vị trắc phi xuất thân đầu bếp đấy..."
Dù Tạ Kỳ Ngọc ghi nhớ bài học lần trước, cẩn thận phái hai nha hoàn theo sát bên cạnh ta, nhưng điều đó chỉ khiến ta càng thêm bức bối.
Ngày sinh thần của Huy Nhi sắp đến, ta bèn thưa với Tạ Kỳ Ngọc mong được đón con về phủ, để cả nhà cùng nhau tổ chức sinh thần lần thứ năm cho con.
Tạ Kỳ Ngọc đồng ý.
Thế nhưng khi trở về từ cung của Thục Quý phi, sắc mặt hắn lại đầy vẻ khác thường.
Ta hỏi:"Huy Nhi đâu?"
Hắn hít một hơi thật sâu, như thể đang cố nén điều gì đó:"A Nguyệt, nàng đừng kích động..."
Trong lòng ta bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
"Tạ Kỳ Ngọc, Huy Nhi đâu?"
"Chẳng phải ta đã bảo ngươi đưa con về rồi sao?"
"A Nguyệt..."
"Huy Nhi đã xảy ra chuyện gì rồi?"
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Phải."
Ánh mắt hắn trốn tránh, không dám đối diện với ta.
"Mẫu phi nói, mấy hôm trước con bị dính mưa, phát sốt cao. Dù bây giờ cơn sốt đã hạ, nhưng con vẫn chưa tỉnh lại..."
22.
Huy Nhi bị dính mưa, tất cả là vì sự trừng phạt của Thục Quý phi.
Vì con không hoàn thành bài học mà bà ta sắp đặt, nên tức giận bắt con quỳ ngoài cửa hai canh giờ, còn bản thân thì vào nội điện ngủ trưa.
Nhưng nửa canh giờ sau, trời bất ngờ đổ mưa lớn.
Cung nữ được giao giám sát không dám đánh thức Thục Quý phi, cũng không dám tự ý cho con đứng dậy.
Thế là Huy Nhi cứ thế phải quỳ trong cơn mưa tầm tã suốt nửa canh giờ.
Đến khi Thục Quý phi tỉnh giấc, cuống quýt sai người đưa con vào trong, thì đã quá muộn.
Đêm hôm đó, Huy Nhi phát sốt cao, đến mức ý thức cũng trở nên mơ hồ.
Cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng Thục Quý phi, bà ta liền hạ lệnh bịt kín mọi tin tức trong cung, không cho ai tiết lộ ra ngoài.
Mãi đến khi Tạ Kỳ Ngọc cầu xin muốn đón Huy Nhi về phủ để mừng sinh nhật, bí mật ấy mới không thể giấu được nữa.
Nghe Tạ Kỳ Ngọc nói xong, ta lập tức ngã quỵ xuống đất.
"A Nguyệt! A Nguyệt!"
Hắn hoảng hốt lao tới đỡ ta.
"Tạ Kỳ Ngọc, Huy Nhi mới chỉ có bốn tuổi thôi mà…"
Ta khóc nức nở, run rẩy nắm chặt lấy vạt áo hắn.
"Đáng thương thay, khi con đổ bệnh, ngay cả mẫu thân cũng không thể ở bên…"
Ta loạng choạng đứng dậy, chạy thẳng ra ngoài.
"A Nguyệt, nàng định làm gì!"
Hắn vội vã giữ lấy ta.
"Ta phải vào cung, ta muốn gặp Huy Nhi!"
Lý trí của ta đã hoàn toàn biến mất, trong lòng chỉ có một suy nghĩ—ta phải lập tức gặp con!
"A Nguyệt, nàng đừng nôn nóng, ta lập tức đưa nàng vào cung…"