10.
Ta là công chúa thứ mười tám của Đại Tề, mẫu thân chỉ là một mỹ nhân thân phận thấp kém trong hậu cung.
Bà mang thai ta như được ban ơn từ trời, nhưng mệnh bạc phúc mỏng, mất mạng vì khó sinh ngay trong lúc vượt cạn.
Không có mẹ che chở, ta cũng như bao tỷ muội cùng cảnh ngộ khác, bị đưa vào sống trong một tẩm điện vắng vẻ, lạnh lẽo của cung cấm.
Phụ hoàng con cái đầy đàn, chưa bao giờ nhớ rõ đám công chúa không có chút giá trị như chúng ta.
Vì thế, các tỷ muội chỉ gọi ta là “Thập Bát”.
Tên của ta… đến tận năm mười tuổi, khi lên ngọc điệp ghi tông phả, mới được một vị lão vương gia trong tông thất ban cho.
“...Nàng tên là gì?”
Giọng Hách Liên Tẫn run lên, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
Hắn ngơ ngác nhìn ta, như thể lần đầu tiên nhận ra trước mắt mình là ai.
“Ta...”
Chưa kịp mở miệng, đã có người lên tiếng thay ta.
“Nàng tên là Tri Diêu.”
Phải rồi.
Tề Tri Diêu – đó mới là tên thật của ta.
Cái tên mang ý nghĩa đẹp đẽ: “Đường xa mới biết sức ngựa, lâu ngày mới tỏ lòng người.”
Thế nhưng về sau, có người gọi ta là Nhuyễn Gia.
Có người gọi ta là công chúa.
Từ khi hòa thân sang Mạc Bắc, ta không còn là một người mang tên họ riêng, mà chỉ là đại diện của Đại Tề.
Là người, hay chỉ là một món đồ, dường như không còn ai bận tâm nữa.
Tên thật của ta… đã lâu đến mức, ngay cả bản thân cũng suýt quên mất.
“Tri… Diêu…”
Hách Liên Tẫn chậm rãi lặp lại tên ta, từng âm tiết như đâm thẳng vào tim hắn.
Khi ta ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy nước mắt hắn đang ào ào tuôn rơi, từng giọt, từng giọt trong suốt.
Hắn không nói thêm gì, cũng không quấy rầy nữa.
Chỉ quay người, lảo đảo rời đi.
Bóng lưng ấy nhuốm đầy thất vọng, cô tịch, chẳng còn chút gì của chàng thiếu niên từng kiêu hãnh tung hoành nơi thảo nguyên.
Sau khi Hách Liên Tẫn rời khỏi, Hách Liên Trụ trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng, hắn lên tiếng xin lỗi ta.
Nói rằng chính hắn đã quá nuông chiều Tẫn.
Nói rằng hắn sẽ không lấy lại vương vị nữa.
Tất cả lỗi lầm Hách Liên Tẫn từng gây ra cho ta, hắn – với thân phận người làm cha – sẽ thay con gánh chịu.
Ta khẽ lắc đầu, không hề trách hắn.
Bởi Hách Liên Trụ… chỉ có duy nhất một đứa con trai.
Hách Liên Tẫn là kết tinh duy nhất giữa hắn và nguyên hậu, sinh ra khi hắn vừa tròn mười bảy tuổi.
Sau khi nguyên hậu bệnh mất, hắn không tái giá, cũng không nạp thêm phi tần, một tay nuôi dạy con trưởng thành.
Lúc mới đặt chân đến Mạc Bắc, ta từng vô cùng ganh tỵ với Hách Liên Tẫn.
Bởi vì cha hắn thương hắn biết bao nhiêu.
Hắn… quả thật là đứa trẻ hạnh phúc.
Còn về những chuyện Hách Liên Tẫn đã làm với ta suốt ba tháng qua…
Thật ra, ta cũng chẳng thể nào quang minh chính đại hơn được.
Chỉ là… bọn họ không biết mà thôi.
11.
Hách Liên Trụ quyết định rời khỏi vương đình.
Thảo nguyên bao la rộng lớn, cuộc sống du mục tự do rong ruổi là lẽ sống của phần lớn người nơi đây.
Hắn hỏi ta, có nguyện ý cùng hắn rời đi không.
Ta sinh ra tại Trung Nguyên, đến Mạc Bắc đã lâu, nhưng suốt quãng thời gian ấy vẫn luôn sống trong vương đình.
Tự do mà họ gọi, trong mắt ta chỉ là trôi dạt không bến bờ.
Thế nhưng... ai nói đời người chỉ có một cách sống?
Chúng ta chưa kịp rời đi, thì Mộc Nam đã tạo phản.
Lão vương của họ qua đời, tân vương không biết dùng cách gì, lại có thể kết liên được mấy bộ tộc nhỏ, tập hợp binh lực nổi loạn.
Thời điểm này… rời khỏi Mạc Bắc là điều không thể.
Ban đầu Hách Liên Trụ định ở lại dẹp loạn, nhưng Hách Liên Tẫn đã đột ngột tuyên bố trước toàn thể triều đình rằng hắn sẽ thân chinh xuất chinh.
Hắn hành động nhanh đến mức không ai trở tay kịp.
Chỉ trong chớp mắt, quân đội đã vây kín nơi ở của Hách Liên Trụ, hoàn toàn che lấp tin tức hắn còn sống.