1.
Hôm đó, tôi đang tám chuyện cùng bố mẹ trong group chat gia đình, thì bất ngờ thấy em trai tôi – Tần Dương – gửi đến một tin nhắn:“Cả nhà yên lặng chút, chuẩn bị chào đón bạn gái em lên sóng!”
Tôi hơi ngớ người, vội gõ lại:“Trời đất, có bạn gái mà không thèm thông báo trước với chị à?”
Mẹ tôi cũng nhanh chóng lên tiếng:“Đúng đó Tiểu Dương, con có bạn gái từ bao giờ thế?”
Nhưng Tần Dương chẳng thèm trả lời, trực tiếp kéo người ta vào nhóm luôn.
Thấy bạn gái cậu em đã vào nhóm, cả nhà tôi cũng không lăn tăn chuyện "tiên lễ hậu binh" nữa. Dù sao thì việc em trai có người yêu cũng là chuyện tốt, mà nó lại sẵn lòng giới thiệu cô ấy với cả gia đình, nghĩa là thật sự nghiêm túc. Đã là người nhà thì phải ủng hộ, không thể làm tụt mood cậu em được.
Không ngờ cô gái ấy lại rất hoạt bát, lập tức gửi lời chào:“Hi cả nhà ~ em là bạn gái của Tần Dương, em tên là Lý Hiểu Đường ạ!”
Cả nhà tôi cũng liền hồ hởi đáp lại, nhiệt tình chào đón cô gái mới đến.
Mới trò chuyện được đôi ba câu, cô nàng đã gửi qua một đoạn video.
Tôi tò mò mở ra xem thử, vừa xem xong liền cảm thấy… lòng hơi lấn cấn.
Trong video là cảnh một cô gái được bạn trai kéo vào group gia đình. Cả nhóm ngay lập tức thi nhau gửi lì xì chào mừng cô ấy. Không cần đoán cũng biết, Lý Hiểu Đường rõ ràng đang ám chỉ chuyện đó.
Một màn gợi ý… thẳng đến lộ liễu.
2.
Tôi suy nghĩ một chút rồi cũng gửi cho Lý Hiểu Đường 500 tệ.
Dù sao hôm nay cũng chỉ là “gặp mặt online”, xem như lì xì lấy may, chờ đến ngày chính thức ra mắt thì tặng thêm một phong bao lớn cũng chưa muộn.
Ngay sau đó, ba mẹ tôi cũng lần lượt chuyển cho cô ta mỗi người 500.
Lý Hiểu Đường nhận tiền cực nhanh.
Tần Dương vui vẻ gửi voice:“Ha ha, em thay Hiểu Đường cảm ơn ba mẹ và chị nhé, bọn em xin nhận phong bao ạ~”
Tôi cũng cười, gõ vào group:“Lì xì nho nhỏ thôi, xem như chào mừng Hiểu Đường vào nhà mình, mong em đừng chê ít nha~”
Thật ra chỉ là lời khách sáo thôi. Nào ngờ cô ta lại thật sự… chê ít.
Chẳng những thế, cô ta còn không ngại trực tiếp @Tần Dương trong group:“Tần Dương, em thấy bạn gái nhà người ta vào group, toàn được lì xì mấy chục nghìn tệ. Em cứ nghĩ mình cũng sẽ được đón tiếp nồng hậu như vậy chứ. Không ngờ lại lèo tèo thế này… Đúng là cổ tích toàn là lừa đảo.”
Câu đó vừa xuất ra, cả group lập tức im phăng phắc.
Tôi sững người.
Mấy chục nghìn tệ?
Xin lỗi, cô là ai, có tư cách gì vậy?
Tần Dương nhận ra không khí có gì đó sai sai, vội gõ tin nhắn chữa cháy:“Hiểu Đường nói đùa thôi, cả nhà đừng để bụng nhé!”
Tôi và ba mẹ đều im lặng.
Cô nàng thì gửi luôn một sticker “hừ hừ” như để thể hiện thái độ bất mãn.
Tôi nhìn cái sticker đó mà ngứa cả mắt, càng nhìn càng thấy bực.
Không thèm nhắn thêm gì nữa, tôi bốc máy gọi thẳng cho Tần Dương.
3.
“Em đang ở đâu đấy?”Vừa kết nối cuộc gọi, tôi liền hỏi.
“Chị à, em đang ở nhà.” – Giọng Tần Dương mang theo chút bất lực. – “Em biết chị định nói gì rồi. Hay là thế này đi, ba mẹ cũng đang ngồi cạnh em, em gọi video luôn, cả nhà nói chuyện một thể.”
Cuộc gọi video vừa kết nối, quả nhiên tôi thấy ba mẹ đang ngồi bên cạnh cậu ấy, nét mặt không mấy vui vẻ.
“Tiểu Dương à, con muốn yêu ai là quyền của con, ba mẹ tôn trọng. Nhưng ít ra cũng nên tìm một người biết điều chút chứ?” – Mẹ tôi cau mày, cả khuôn mặt viết đầy bốn chữ: Không thể hiểu nổi.
“Vừa vào nhóm đã chẳng thèm chào hỏi, chỉ nhăm nhăm đòi phong bao. Mà cho rồi cũng chẳng biết cảm ơn, còn quay ra chê ít. Trên đời làm gì có kiểu người như vậy?”
Tần Dương gãi đầu, nhăn nhó đáp:“Cô ấy tính vốn thẳng, nói năng cũng hơi vô tư… Em cũng không ngờ cô ấy lại làm vậy. Để em nói chuyện lại với cô ấy.”
Nghe vậy, tôi cũng không muốn làm lớn chuyện, giọng điềm đạm nói:“Tần Dương, mẹ đã nói rồi, yêu đương là chuyện của em, sau này lấy ai cũng là do em quyết định. Là người nhà, bọn chị luôn tôn trọng. Nhưng tụi chị cũng mong em sẽ chọn một người có nhân phẩm tốt, suy nghĩ đúng đắn. Như vậy sống với nhau mới dễ chịu, bớt rối ren.”
“Tất nhiên, chị không nói Lý Hiểu Đường chắc chắn là người xấu, mọi chuyện phải qua thời gian mới rõ. Chỉ là mấy hành động vừa rồi của cô ấy thật sự không ổn, nên tụi chị phản ứng hơi mạnh một chút.”
Tần Dương gật đầu:“Em hiểu mà chị. Mọi người yên tâm, em biết mình đang làm gì.”
Nghe thái độ cậu ấy đã rõ ràng, cả nhà cũng không nhắc lại nữa, coi như kết thúc một màn… dở khóc dở cười.
Chẳng mấy chốc sau cuộc gọi video, tôi nhận được lời mời kết bạn từ Lý Hiểu Đường.
Vừa chấp nhận xong, cô ta đã nhanh chóng nhắn tin tới.
“Chị ơi, em nghe Tần Dương nói chị làm ở công ty nước ngoài, chắc lương cao lắm nhỉ?”