11.
Ngày tháng dần dần trở lại quỹ đạo.
Tôi và bạn thân góp ít tiền, mở một tiệm bánh ngọt.
Sơn tường màu trắng ấm, bày bàn ghế màu gỗ mộc mạc.
Hồi đại học, chúng tôi từng làm một bảng khảo sát thế này.
“Nếu không cần nghĩ đến thu nhập, bạn muốn làm công việc gì?”
Ước mơ của tôi và bạn thân, đều là cùng nhau mở một tiệm bánh ngọt.
Tiếc là lúc đó, tôi mỗi ngày phải làm ba công việc bán thời gian, mệt đến chẳng còn hơi đâu nghĩ đến ước mơ này.
Giờ đây, nó đã trở thành hiện thực trong tầm tay.
Sau đó, dưới sự thúc giục của bà nội, tôi bắt đầu từng bước đi xem mắt.
Lần đầu gặp Trần Dữ, anh mặc chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu, trên tay còn cầm một cuốn sách văn học.
Anh rất đẹp trai, cũng chẳng kém gì Lục Trạch.
Nhưng cái đẹp này lại khác hẳn khí chất ngang tàng đầy xâm lược của Lục Trạch.
Anh đeo kính gọng vàng, khí chất ôn hòa nho nhã.
Ánh mắt sau lớp kính dịu dàng mà chăm chú, khi nhìn người luôn mang theo nụ cười nghiêm túc.
Làm việc gì cũng thong thả, là một người có cảm xúc rất ổn định.
Anh là giảng viên khoa Văn học của trường đại học bên cạnh, cũng là con trai bạn cũ của bà nội.
Anh có cảm tình với tôi, số lần gặp gỡ ngày một nhiều.
Tôi không giấu anh quá khứ giữa tôi và Lục Trạch, tìm cơ hội kể hết mọi chuyện.
Ban đầu, tôi sợ anh sẽ để bụng.
Nhưng anh không nói nhiều, chỉ nhìn tôi, giọng điệu rất chân thành:
“Hạ Mạt, những chuyện đó đã qua rồi. Anh ta từng làm em đau lòng, anh mong em có thể quên đi, bắt đầu nghiêm túc cho đoạn đời mới.”
Sau đó, vào tháng thứ ba quen nhau.
Anh trịnh trọng nói với tôi:
“Hạ Mạt, chúng ta thử một lần nhé.”
Chuyện tình của chúng tôi không mãnh liệt, nhưng khắp nơi đều dễ chịu.
Trần Dữ là kiểu bạn đời “ông bố” điển hình.
Anh lớn hơn tôi ba tuổi, chín chắn điềm tĩnh, cảm xúc ổn định.
Anh biết lập kế hoạch cho tương lai của chúng tôi.
Anh thích quản tôi, nhưng cũng chiều chuộng tôi.
Anh luôn nhắc tôi uống nước, ăn cơm đúng bữa, sau khi tôi tắm xong sẽ dịu dàng giúp tôi sấy tóc, giặt quần áo.
Có anh ở nhà, mọi thứ lúc nào cũng ngăn nắp chỉnh tề.
Mối quan hệ của chúng tôi phần lớn là tôi nhõng nhẽo, anh bật cười.
Anh cũng vui vẻ cùng tôi điên một chút, nghịch một chút.
Ở bên anh, chúng tôi khó mà cãi nhau.