4
Trời vừa chập choạng tối, anh tôi đã kéo chị dâu vào phòng.
Tôi ngủ phòng bên cạnh, nghe tiếng giường kẽo kẹt không ngừng vang lên, trở mình mãi không sao ngủ được.
Không biết qua bao lâu, anh tôi rốt cuộc cũng phát ra tiếng thở dài thoả mãn, rồi ngủ say, tiếng ngáy đều đều vang lên.
Tôi ngồi bật dậy, ngẩn người nhìn ra khoảng sân tối đen bên ngoài cửa sổ.
Bất chợt thấy chị dâu khoác áo, nhẹ nhàng lén lút bước ra khỏi phòng, đi về phía nhà bếp.
Tôi nghĩ có lẽ chị mệt quá, muốn tìm gì đó ăn.
Đang định ra giúp một tay, thì nhìn thấy chị cầm con dao lọc xương, ngồi trước cửa bếp, bắt đầu mài dao trên phiến đá.
Âm thanh sắc lạnh, rít lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, vậy mà bà nội và anh tôi lại không hề nghe thấy gì.
Chị dâu lúc này ánh mắt lạnh lùng, lực ở tay mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch như mất máu.
Hoàn toàn không giống vẻ hiền hòa ban ngày đối với tôi.
Tôi căng thẳng đến mức lỡ tay làm rơi một miếng gỗ ở cửa sổ, phát ra tiếng cạch khô khốc.
Chị dâu lập tức ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng về phía tôi — đôi mắt kia hệt như mắt sói trong đêm, phát ra ánh sáng xanh lục lạnh lẽo đến rợn người.
Tôi giật bắn, rụt cổ lại, vội vàng chui vào chăn, đắp kín mít, chỉ chừa lại hai con mắt dán chặt vào cửa sổ.
Không lâu sau, có một bóng người xuất hiện bên ngoài cửa sổ, con dao trên tay chị phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo lấp lóe trên mặt kính.
5
Chị dâu nhẹ nhàng gọi:
“Xuân Nha, em ngủ chưa?”
Tôi không nhìn rõ nét mặt chị, cũng không dám trả lời.
Không nghe thấy tiếng đáp, chị liền quay người, mang theo con dao trở lại phòng anh tôi.
Sáng hôm sau, như thường lệ, tôi dậy sớm nấu bữa sáng cho cả nhà, cắt cỏ heo xong xuôi thì anh tôi mới lững thững thức dậy.
Tôi len lén nhìn anh, càng nhìn càng thấy lạ, thấp giọng hỏi:
“Anh… tối qua anh ngủ không ngon à? Sao mắt thâm quầng thế kia?”
“Nhìn kỹ thì hình như… còn gầy đi nữa.”
Bà nội từ trong buồng bước ra, liếc tôi một cái, giáng ngay cho tôi một bạt tai khiến tôi choáng váng hoa mắt.
“Anh mày mấy hôm nay mệt muốn chết, còn không mau làm thịt con gà hầm cho hai vợ chồng nó bồi bổ? Đồ ngu!”
Nghe xong, tôi chẳng kịp ăn sáng, vội chạy đi bắt gà, chỉ sợ chậm chân lại bị bà đuổi khỏi nhà.
Trên bàn cơm, bà nội không ngừng gắp thịt cho anh tôi và chị dâu, còn tôi thì ngồi co ro trong bếp, chan cơm nguội với nước súp thừa.
Chị dâu sau đó bưng vào cho tôi một bát thịt gà.
Anh tôi thì vừa nhai tăm, vừa cười giễu cợt đi sau:
“Ăn nhanh đi, chị dâu mày thương mày gầy quá đấy.”
Tôi nhìn anh đang đứng ngược sáng, chỉ cảm thấy toàn thân anh trông thật kỳ quái.
Da mặt xanh xao, bước chân lảo đảo vô lực.
Đặc biệt là cánh tay vắt trên vai chị dâu — trông vừa mềm vừa mảnh, như cọng mì vậy.
Nhưng tôi chưa kịp nghĩ nhiều, đói đến hoa mắt, đành cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Cả một ngày trôi qua trong yên ắng.
Tối đến, tôi vẫn không sao ngủ nổi, cố chờ xem chị dâu có ra ngoài nữa không.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, chị dâu ra khỏi phòng, đến nhà bếp lục lọi, lấy phần máu và đầu gà còn lại từ sáng, rồi lập tức xách đi về phía sau núi.
Chị đi rất nhanh, chân bước vững vàng trên con đường gồ ghề như đang đi trên đất bằng, như thể lướt đi trong gió.
Tôi tò mò lặng lẽ bám theo, vòng qua bảy tám khúc, cuối cùng thấy chị dừng lại trước một gò đất — là một ngôi mộ.
Chị ngồi thụp xuống, miệng lẩm bẩm đọc gì đó.
Rồi chị bắt đầu đào mộ lên.
Từ bên trong, chị lấy ra một vật — là một tờ giấy vàng.
Lúc này, tôi mới thấy rõ dòng chữ khắc trên bia mộ phía trước:
Chính là tên của anh tôi.
6
Tấm bia mộ kia rất nhỏ, bị cỏ dại phủ kín, nếu không để ý thì chẳng ai biết ở đó có một nấm mồ cô độc.
Tôi hoảng đến nuốt khan một ngụm nước bọt, không dám thở mạnh.