1
Mẹ tôi ở trong bếp gầm lên một tiếng như sư tử Hà Đông: "Con gái ơi, chú Tạ và dì Bùi tuần sau về nước rồi đấy!"
Tôi bật dậy khỏi ghế sofa như cá gặp nước.
Chú Tạ? Dì Bùi?
Vậy chẳng phải có nghĩa là, cô em gái hàng xóm Tạ Vũ An mà tôi hằng mong nhớ, mười mấy năm chưa gặp, cũng sắp về rồi sao?
Tôi luống cuống vớ lấy điện thoại, mở khung chat của người được đặt biệt danh là "An An bé cưng", xúc động gõ chữ:
"Bé cưng! Cuối cùng em cũng chịu về rồi, chị nhớ em chết đi được!"
Ba giây sau, bên kia nhắn lại đúng một chữ: "Ừm."
Vẫn cao ngạo và lạnh lùng như mọi khi, nhưng tôi hiểu mà, bé cưng nhà tôi vốn có tính tình hay thẹn thùng như vậy.
Tôi tiếp tục "tấn công" nhiệt liệt: "Chị ra sân bay đón em nhé, để em vừa về là thấy chị ngay!"
"Ồ."
"Chị nhất định phải giống như hồi nhỏ, hôn khắp người em từ trên xuống dưới mới được!"
Tin nhắn vừa gửi đi, đối phương rơi vào im lặng thật lâu.
Mãi sau, bên kia mới chậm chạp nhắn lại một câu: "Thế này không hay lắm đâu."
"Có gì mà không hay! Bé cưng ơi, em có lớn thế nào, cao thế nào thì chị vẫn là chị của em, chị cứ thích hôn đấy."
Tạ Vũ An: "... Khắp người từ trên xuống dưới? Chị chắc chứ?"
"Chắc chắn, nhất định và khẳng định luôn!"
Thấy cô ấy không trả lời, tôi tiếp tục trêu chọc: "Không chỉ gặp mặt là hôn đâu, sau này ngày nào chị cũng phải hôn. Buổi tối hôn em một lượt rồi mới đi ngủ, sáng ra còn phải hôn cho em tỉnh giấc nữa."
"..."
"Tôi phải lên lớp rồi."
Tạ Vũ An gửi lại cái cớ muôn thuở này rồi biến mất tăm.
Tôi đặt điện thoại xuống, nở nụ cười đắc ý. Cái đứa nhỏ này, lại xấu hổ rồi chứ gì. Nhưng không sao, da mặt tôi dày. Cô ấy thẹn thì tôi chủ động là được, dù sao tôi cũng quen rồi.
Nhớ hồi nhỏ, nhà chú Tạ đột nhiên chuyển đến cạnh nhà tôi, còn mang theo một cô em gái trông xinh như búp bê. Mái tóc xoăn tự nhiên mềm mại và làn da trắng nõn nà của cô ấy đã khiến tôi "tan chảy" ngay lập tức.
Mẹ tôi bảo dạo đó tôi như bị mất trí ấy, cứ về nhà là chưa kịp đặt cặp sách xuống đã chạy sang tìm Tạ Vũ An, ôm người ta mà hôn lấy hôn để, ai tranh giành là tôi nổi cáu ngay.
Tiếc là nửa năm sau, nhà chú Tạ ra nước ngoài. Ngày họ đi tôi không ra tiễn, một mình trùm chăn khóc ròng rã ba ngày trong nhà. Khóc đến mức mẹ tôi tưởng tôi sắp đứt hơi, suýt nữa thì tống tôi vào viện.
Giờ đây, cô em gái tôi nâng niu trong lòng cuối cùng cũng về rồi. Người làm chị như tôi nhất định phải để cô ấy cảm nhận lại sự nhiệt tình và ấm áp như lửa cháy của người thân nơi quê nhà!
2
Đến tối, tôi nằm trên giường trằn trọc vì quá phấn khích. Tôi dứt khoát ngồi bật dậy, mở ứng dụng mua sắm lên.
Sau một hồi tìm kiếm điên cuồng, tôi chụp màn hình mấy bộ chăn ga gối đệm gửi cho Tạ Vũ An: "Bé cưng, em thích kiểu nào? Thỏ con màu kem hay gấu nhỏ màu xanh?"
Tạ Vũ An trả lời ngay lập tức: "?"
"Chị mua sẵn bộ đồ giường cho phòng khách rồi giặt sạch trước cho em mà," tôi ân cần giải thích, "như vậy em vừa về là có chỗ ngủ ngay."
Nghĩ một lát, tôi lại xấu xa bồi thêm một câu: "Nếu em mới về chưa quen chỗ, chị có thể ngủ cùng em nha. [Icon mặt gian]"
Tạ Vũ An: "..."
Tạ Vũ An: "Chị chọn đi."
"Được luôn!"
Đã nhường tôi chọn thì tôi không khách sáo đâu. Tôi dứt khoát đặt mua bộ màu hồng có hình mèo con. Đáng yêu lắm, hợp với cô ấy.
Mua xong đồ dùng giường chiếu, ứng dụng lại gợi ý đồ ngủ. Đúng rồi, váy ngủ cũng phải mua chứ.
Tôi lại chụp ảnh gửi qua: "Váy ngủ thì em chọn đi nhé."