12.
Nơi tĩnh mịch vắng người, sắc mặt Cố Trì đen như đáy nồi.
“Ôn Nhược Tuyết, ngươi… dám lừa bản vương?! Chu Dục Ninh rõ ràng là thân nam nhi, ban ngày bản vương đã đích thân kiểm chứng. Vậy mà ngươi lại dám bịa chuyện hắn là nữ tử?!”
“Hoang đường!”
Hắn nhắm mắt lại, thần sắc u ám phức tạp, như thể đang phải đối diện với một nỗi sỉ nhục khó mở lời.
“Ngươi có biết, lừa gạt bản vương… sẽ phải chịu kết cục thế nào không?”
Ôn Nhược Tuyết hoảng hốt, vội vàng phân bua:
“Vương gia, thần nữ có thể thề với trời, Chu tướng quân đích xác là nữ tử!”
“Vài năm trước, nữ tử từng có một đêm xuân phong với ngài… chính là nàng ấy.”
Ánh mắt Cố Trì sắc lạnh như lưỡi dao, quét thẳng về phía nàng:
“Việc này bản vương điều tra bao năm vẫn không có manh mối. Cớ sao ngươi lại biết rành mạch như thế?”
“Nói đi — ngươi tiếp cận bản vương vì chuyện này, rốt cuộc có âm mưu gì?!”
Soạt!Một thanh chủy thủ lạnh lẽo đặt ngang cổ nàng, làn da trắng ngần lập tức nhuộm một vệt máu đỏ mảnh.
Ôn Nhược Tuyết sợ đến bật khóc, giọng run rẩy:
“Vương gia! Xin ngài… hãy cho thần nữ thêm một cơ hội… thần nữ nhất định sẽ chứng minh điều đó là thật!”
Sau khi Cố Trì rời đi, Ôn Nhược Tuyết sờ lên vết thương trên cổ, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
“Quả nhiên… vị Nhiếp chính vương này, ngoài nữ chính ra, trong mắt chẳng có ai khác.”
“Nghĩ lại kiếp trước… đúng là đầu ta bị nước vào, mới khăng khăng muốn đoạt lấy hắn, phá hủy tình cảm của họ, để rồi kết cục thảm hại.”
“Kiếp này, ta phải thay đổi vận mệnh! Phải giúp nam nữ chính nhận lại nhau! Ai dám ngáng đường… chính là địch nhân của ta!”
“Ta nhất định… phải sống đến cuối cùng!”
13.
Sau một ngày bôn ba mệt mỏi, toàn thân ta dính dấp đến mức khó chịu vô cùng.
Đang định đến ngâm mình tại suối nước nóng mà Hoàng thượng đặc biệt sắp xếp để tẩy bụi hành trình, thì Ôn Nhược Tuyết lại đột nhiên xuất hiện.
Nàng ấy cũng… đi theo ta tới đây.
Khóe mắt hoe đỏ, lệ ngấn long lanh, dáng vẻ quả thật khiến người xót xa.
Không biết có phải do ta ở trong quân quá lâu, quanh năm chỉ đối mặt đao binh và thô giáp, nay vừa gặp nữ tử dịu dàng như thế, tâm cũng mềm đi đôi chút.
“Chu tướng quân,” nàng cất giọng nghẹn ngào, “từ đêm ngài ra tay cứu thiếp, trong lòng thiếp đã trót lỡ trao cho ngài một mối thâm tình.”
“Vài hôm trước, phụ thân định gả thiếp đi, nhưng thiếp không nguyện. Thiếp biết mình chẳng xứng với tướng quân, hôm nay chỉ cầu được gặp ngài lần cuối. Sau đó… thiếp sẽ chặt đứt mọi tơ tưởng.”
“Chỉ xin ngài… cùng thiếp uống một chén tiễn biệt.”
Nói đoạn, nàng cúi đầu nức nở, vai run nhẹ như cánh bướm.
Ai… đều tại ta trời sinh dung mạo quá mức dễ nhìn, làm nam hay làm nữ cũng dễ chiêu đào hoa như nhau.
Lấy nàng? Chuyện đó ta quả thật không làm được.Nhưng chỉ uống với nàng một bình rượu tiễn ý, cũng chẳng thể từ chối.
Nàng mang tới quế hoa tửu vừa ủ, hương thơm thanh ngát, vị ngọt đượm mà cay nhẹ, đúng khẩu vị ta yêu thích.
Trong lúc trò chuyện nâng chén, chẳng biết đã cạn tới hai vò rượu.
Ta đứng dậy cáo từ, nàng cũng đứng lên tiễn. Lúc lỡ tay đẩy đụng, cả vò rượu cuối cùng đổ ập lên người ta, khiến quần áo đã dính lại càng thêm nhầy nhụa.
“Chu tướng quân, phía trước không xa chính là hành cung suối nước nóng. Thiếp đưa ngài tới đó tắm rửa nhé.”
Say men rượu, đầu óc ta đã mơ hồ, bước đi cũng loạng choạng.
“Được… phiền Ôn cô nương vậy.”
Chưa kịp cởi ngoại bào, nàng đã kéo tay ta, cả hai cùng ngã vào nước.
“Chu tướng quân… để thiếp ở bên ngài thêm một lát nữa thôi.”
Ta không dám động đậy mạnh, sợ lộ thân phận nữ nhi, đành im lặng ngâm mình, cơ thể cứng đờ, chịu đựng suốt nửa canh giờ.
Cuối cùng, nàng luyến tiếc rời đi. Ta thở phào nhẹ nhõm, toàn thân như được giải thoát.
Nhìn quanh, xác nhận trong phòng không còn ai, ta mới gỡ bỏ y phục bên ngoài, lấy ra cây lạp xưởng đã ngâm đến mềm nhũn, biến dạng, ném mạnh lên bờ.
Ngâm thêm chút nữa chắc nó cũng tiết mỡ ra mất thôi!
Sau đó, ta tiếp tục tháo từng lớp từng lớp đồ bó buộc, chỉ còn lại lớp vải quấn ngực.
Nước nóng khiến vải dán sát vào người, vừa nặng vừa bí, khó chịu vô cùng.Ta liền đưa tay gỡ phăng ra rồi hất sang một bên.
“Bốp!”
Một tiếng vang giòn rơi xuống — nhưng không giống như rơi xuống nền đá, mà lại giống như… nện thẳng lên một người nào đó.
14.
Ý thức ta lập tức tỉnh táo, vội đưa tay che thân, quay đầu lại thì thấy… Cố Trì, mặt bị vải quấn ngực che kín.
Một tay hắn cầm lạp xưởng đã mềm nhũn, tay kia lật mảnh vải ra khỏi mặt.
Xong rồi…Giờ ta có hối cũng không kịp. Thà rằng người bước vào là Ôn Nhược Tuyết còn hơn!
Hắn nhìn ta, ánh mắt thâm trầm, giọng mỉa mai như mang theo cả năm năm uất nghẹn:
“Chu tướng quân thật vô tình…Muốn dùng thì dùng, dùng xong liền vứt bỏ bản vương.”
Ta hoảng hốt:
“Không phải! Ta không có! Ngài nhận lầm người rồi!”
Nói xong liền lặn thẳng xuống nước, giả làm một con rùa rụt cổ.
Nhưng thanh âm của hắn vẫn vang vọng trên mặt nước:
“Nhận lầm?Vậy vì sao… hài tử của tướng quân lại giống bản vương như đúc?”
Ngay sau đó, tiếng nước vang lên. Hắn đã bước vào hồ, cởi ngoại bào choàng lên người ta, rồi mới kéo ta từ dưới nước lên.