Thủ khoa kỳ thi đại học á? Tôi không làm nữa.
Ý nghĩ đó vừa bùng lên trong đầu tôi như một đám cháy rừng, khiến chính tôi cũng giật mình sững sờ.
Nhưng ngay sau đó, một cảm giác hả hê chưa từng có, kiểu như đang trả đũa cả thế giới, ập đến.
Giống hệt như uống một lon Coca ướp lạnh vào giữa trưa tháng Bảy – mát đến tê cả da đầu, sảng khoái đến phát run.
Đúng, tôi không làm nữa.
Ai muốn làm thì cứ việc.
Đời này, cho dù là ông trời hay bố của ông trời đến, cũng đừng hòng ép tôi quay lại phòng thi lần nào nữa.
1
“Mi Lan, em ngẩn người cái gì thế! Thi bắt đầu được hai mươi phút rồi đấy, mau viết bài đi!”
Tiếng giám thị với giọng địa phương vùng Tứ Xuyên – Trùng Khánh, vang lên như một chiếc kim xuyên thẳng vào tai tôi.
Cả người tôi run bắn.
Chiếc bút gel trong tay rơi “cạch” một tiếng, trượt khỏi những ngón tay cứng đờ, vang lên đầy chói tai giữa căn phòng yên tĩnh đến nghẹt thở.
Tôi ngẩng đầu lên, mắt trân trân nhìn bốn chữ “Kỷ luật phòng thi” viết như rồng bay phượng múa trên bảng.
Đảo mắt một vòng, xung quanh toàn là những gương mặt cúi gằm như đà điểu, cắm cúi làm bài như thể đang đua mạng.
Tiếng bút sột soạt chạm giấy, từng tiếng, từng tiếng, như bùa gọi hồn từ kiếp trước, dội thẳng vào tai tôi.
Tôi… thật sự quay về rồi sao?
Quay lại kỳ thi mô phỏng lớp 12 – bước ngoặt định đoạt cả số phận đời người.
“Đừng tưởng mình học giỏi rồi là muốn làm gì thì làm, thi thử là lúc tốt nhất để kiểm tra xem ngựa hay lừa.”
Giám thị cúi xuống, nhặt cây bút mà tôi vừa đánh rơi bằng đôi tay dính đầy bụi phấn.
Thầy nhẹ nhàng đặt bút lên bài thi Ngữ văn của tôi, rồi quay người thong thả bước về bục giảng.
Tôi nhìn chằm chằm vào đề bài trước mắt – bốn chữ “Cái chết của Xích Thố” đập thẳng vào mắt tôi, đau buốt.
Đầu óc rối tung như cháo.
Những ký ức tủi nhục, tuyệt vọng và đau đớn ở kiếp trước, như cơn lũ mất kiểm soát, ập đến nuốt trọn tôi.
Tôi không viết nổi một chữ nào.
Đúng lúc đó, tôi cảm nhận được một ánh mắt đang dán chặt vào mình.
Tôi ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh nhìn ngoái lại của Đồng Uyển Thanh – cô bạn ngồi bàn trên.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tôi nhìn rõ ràng trong đôi mắt được fan tâng bốc là “trong veo như nai con” ấy, lộ ra một tia khiêu khích trần trụi, không hề che giấu.
Nếu tôi nhớ không lầm, kiếp trước chính là từ kỳ thi mô phỏng lần này, Đồng Uyển Thanh một bước lên mây.
Từ học sinh hạng trung bình trong lớp, cô ta vọt lên vị trí thứ hai toàn khối như ngồi tên lửa.
Chỉ thua tôi – người giữ vững ngôi đầu năm này qua năm khác – đúng một điểm.
Cũng từ đó, hình tượng “học bá xinh đẹp, thông minh toàn diện” của cô ta được dựng lên vững như núi.
Lại nhớ đến sau này, bài thi đại học của hai chúng tôi giống nhau đến mức như sản phẩm từ máy photocopy…
Một ý nghĩ rùng rợn trườn lên tim tôi như rắn độc siết chặt.
Có lẽ… ngay từ khoảnh khắc này, tôi đã đặt một chân vào cái bẫy mà cô ta dày công sắp đặt!