Giang Hàn Nghiên khẽ nở một nụ cười lạnh lẽo, trong ánh mắt tràn ngập vẻ chế giễu: "Đúng vậy. Mẫu thân ta chính là đệ nhất mỹ nhân của kỹ viện Giang Châu năm xưa, chính thất phu nhân đầu tiên của Phò mã gia, Vân Nương."
Thì ra bức họa cất trong ám thất thư phòng hắn, chính là chân dung mẫu thân hắn, Vân Nương ở Giang Châu!
Vậy tại sao hắn lại trở thành đồ đệ của phụ thân ta?
Trưởng công chúa như bị sét đánh ngang tai. Phò mã gia đỏ hoe đôi mắt, giọng nói nghẹn ngào: "Vân Nương nàng... nàng vậy mà đã sinh cho ta một đứa con!"
Ánh mắt Giang Hàn Nghiên lạnh như băng, giọng điệu mang theo sự phẫn hận kìm nén suốt bao năm: "Năm xưa khi ngài lên kinh ứng thí, mẫu thân không lâu sau phát hiện mình mang thai, đã liều mình sinh hạ ta. Thẩm gia lão gia từng cứu ngài một mạng khi ngài gặp nạn, kết giao thành bạn chí cốt. Sau khi biết được chuyện xưa của ngài, một lần đi buôn đến Giang Châu, muốn ghé thăm gia quyến của ngài, lại phát hiện mẫu thân ta đang bị Trưởng công chúa truy sát! Năm đó ngài đỗ trạng nguyên, bội bạc chính thê! Mẫu thân chỉ còn cách giao phó ta cho ông ấy, còn bản thân thì…!"
Thân hình Phò mã gia Tiêu Du lung lay dữ dội, suýt chút nữa không đứng vững: "Ta nào từng nghĩ đến việc ruồng bỏ nàng! Ta vốn định, sau khi công thành danh toại sẽ về Giang Châu đón nàng vào kinh, ai ngờ nàng lại lâm bệnh qua đời... Vân Nương vậy mà không phải c.h.ế.t vì bệnh!?"
Hắn nhìn Giang Hàn Nghiên, giọng run run: "Nghiên nhi, con đã sống sót, sao bao nhiêu năm qua không đến tìm phụ thân?"
Trong đôi mắt Giang Hàn Nghiên tràn ngập vẻ giễu cợt: "Tìm ngài ư? Mẫu thân vừa qua đời chưa bao lâu, ngài đã vội vã nhập phủ công chúa. Ta sao dám tin ngài? Năm xưa Thẩm lão gia cũng không dám tin ngài! Bao nhiêu năm qua ngài sống trong vinh hoa phú quý, sự nghiệp hanh thông! Còn chúng ta thì sống như đi trên băng mỏng, một bước sơ sẩy là tan xương nát thịt!"
Tiêu Du nghẹn lời, im lặng hồi lâu, bỗng nhiên xoay người, giơ tay giáng một cái tát như trời giáng xuống mặt Trưởng công chúa: "Đồ độc phụ! Ngươi dám ngụy tạo chuyện Vân Nương bệnh chết!"
Trưởng công chúa bị đánh lảo đảo lùi về sau, trên khuôn mặt hiện lên vẻ điên cuồng: "Phò mã, bổn cung đã thay ngài giải quyết phiền phức, dâng cho ngài tiền đồ gấm vóc, lẽ ra ngài phải cảm kích bổn cung mới đúng!"