Rất nhanh, bố tôi trả lời:
“Cái thằng khốn kiếp này! Con gái, đừng vội. Bố sẽ lập tức sắp xếp luật sư giỏi nhất. Dám phản bội nhà họ Lâm, bố sẽ cho nó hối hận vì đã đến thế giới này!”
Tôi cố kìm nén sự buồn nôn, tiếp tục lướt xem trang cá nhân của Tôn Vũ Tình.
Một tháng trước:
“Hôm nay chính thức chốt tổ ấm của chúng mình rồi~ Môi trường siêu tuyệt! Cảm ơn chồng đã cho mẹ con em một mái nhà ấm áp như vậy.”
Ảnh đính kèm là cô ta khoác tay Trần Hạo chụp trong sảnh bán nhà. Cô ta mặc váy ôm sát, để lộ rõ bụng nhô lên, cười rạng rỡ.
Còn Trần Hạo thì vòng tay ôm eo cô ta, ánh mắt dịu dàng đến mức tôi chưa từng thấy bao giờ.
Hai tháng trước:
“Chồng nói anh ấy yêu nhất mẹ con em, sẽ cho chúng em cuộc sống tốt nhất. Bít tết tối nay ngon quá!”
Ảnh chụp ở một nhà hàng sang trọng, trên bàn là phần bò Kobe mà bình thường tôi còn chẳng nỡ gọi.
Tôi nhớ rất rõ, hôm đó tôi đề nghị đến đó ăn mừng việc tôi thăng chức. Trần Hạo lại cau mày bảo đắt quá, rồi đổi thành gọi đồ ăn ngoài về nhà.
Ba tháng trước:
“Que thử hiện hai vạch! Con yêu à, con đến thật đúng lúc, ba mẹ đã sẵn sàng chào đón con rồi!”
Ảnh chụp là bàn tay Trần Hạo và cô ta đan chặt, cùng đặt trên bụng dưới của cô.
Mỗi tấm ảnh như từng nhát da//o cứ//a sâu vào tim tôi.
Trong bóng đêm, tôi khóc lặng lẽ, nước mắt thấm ướt gối.
Bên cạnh, Trần Hạo vẫn ngủ say, khóe miệng còn vương nụ cười—chắc hẳn trong mơ lại đang quây quần bên “gia đình nhỏ” của hắn.
Nhìn gương mặt giả tạo đó, tình yêu trong tôi đã hoàn toàn biến thành hận thù.
Trần Hạo, anh tưởng mình có thể che trời lấp biển?
Tôi, Lâm Vũ San, không phải kẻ dễ bị bắ//t nạ//t.
Tôi nhẹ nhàng xuống giường, đi vào thư phòng, mở máy tính.
Là người thừa kế của Tập đoàn Lâm thị, tôi có thừa cách khiến hắn phải trả giá.
Bước đầu tiên, tôi cần tìm hiểu rõ ràng Tôn Vũ Tình là loại người nào.
Qua công ty thám tử tư, tôi nhanh chóng có đầy đủ thông tin.
Tôn Vũ Tình, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp một trường đại học hạng ba, hiện làm lễ tân trong công ty Trần Hạo.
Gia cảnh bình thường, bố mẹ đều là công nhân.
Một kiểu người điển hình muốn bám vào quyền thế để đổi đời.
Điều càng khiến tôi tức giận là thời điểm cô ta vào công ty Trần Hạo, đúng lúc tôi và hắn kết hôn được nửa năm.
Nói cách khác, ngay từ đầu cô ta đã nhắm vào một người đàn ông có vợ.
Con tiện nhân này!
Sáng hôm sau, Trần Hạo vẫn dịu dàng đánh thức tôi như thường lệ.
“Vợ à, anh chuẩn bị xong bữa sáng rồi.” Hắn hôn nhẹ lên trán tôi, “Hôm nay anh có một khách hàng quan trọng, có thể sẽ về muộn.”
Tôi gắng gượng nặn ra nụ cười:
“Vâng, công việc quan trọng mà.”
Trong mắt hắn thoáng hiện một tia ngạc nhiên, có lẽ không ngờ tôi lại dễ nói chuyện như vậy.
“Ờ… vợ này, có thể mấy hôm tới anh bận lắm, em đừng suy nghĩ lung tung nhé.”
“Em hiểu mà.” Tôi ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại lạnh lẽo bật cười.
Bận đi khá//m tha//i cùng tiểu tam chứ gì?
Hắn vừa rời khỏi nhà, tôi lập tức lái xe đến công ty hắn.
Là đối tác làm ăn, tôi hoàn toàn có lý do xuất hiện ở đó.
Quả nhiên, ở quầy lễ tân là một cô gái trẻ, chính là Tôn Vũ Tình.
So với trong ảnh, ngoài đời cô ta còn tươi tắn hơn, mái tóc dài, ánh mắt trong veo, trông ngoan hiền vô hại.
Nhưng ai mà ngờ được, một gương mặt tưởng như ngây thơ ấy lại là hồ ly tinh chuyên dụ dỗ đàn ông có vợ.
“Xin chào, chị tìm ai ạ?” Cô ta mỉm cười ngọt ngào, giọng trong trẻo.
“Tôi tìm Tổng giám đốc Trần.” Tôi giả vờ lơ đãng quan sát.
Bộ đồ công sở rộng rãi cũng chẳng che được bụng lùm lùm, rõ ràng đã có thai.
“Giám đốc đang họp, chị là…?”
“Tôi là Lâm Vũ San.” Tôi thản nhiên báo tên, thấy sắc mặt cô ta lập tức biến đổi.
Dĩ nhiên cô ta biết tôi là ai—vợ hợp pháp của Trần Hạo.
“Lâm tổng! Chị đợi chút, tôi báo ngay cho giám đốc.” Cô ta vội vàng nhấc điện thoại.
Tôi nghe rõ ràng cô ta hạ giọng: “Giám đốc, vợ anh đến rồi.”
Chẳng mấy chốc, Trần Hạo vội vã chạy ra, nặn một nụ cười gượng gạo.
“Vợ à, sao em lại đến đây?” Hắn còn căng thẳng liếc sang Tôn Vũ Tình.
“Tới xem môi trường làm việc của anh, tiện thể ăn trưa cùng luôn.” Tôi chủ động khoác tay hắn.
“Được, vậy mình lên nhà hàng trên lầu.” Hắn hấp tấp muốn đưa tôi đi ngay.
Trong thang máy, tôi cố tình hỏi:
“Cô lễ tân vừa nãy trông cũng xinh đấy, bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”
“Không rõ nữa, hình như là thực tập sinh mới vào.” Trần Hạo đáp rất nhanh, “Anh cũng chẳng để ý mấy chuyện này.”
“Ồ.” Tôi gật đầu, trong lòng coi câu trả lời ấy chẳng khác nào trò cười.
Trong bữa trưa, tôi giả vờ quan tâm, hỏi anh ta dạo này áp lực công việc có lớn không, sức khỏe thế nào.
Anh ta vừa ăn món tôi gắp cho, vừa cảm động nói:
“Vẫn là vợ thương anh nhất, có em thật tốt.”
Nhìn màn kịch giả tạo đó, tôi suýt chút nữa không nhịn nổi.
“À đúng rồi,” tôi giả vờ như chợt nhớ ra, “bạn em bảo gần đây có dự án chung cư khá ổn, hay là mình cũng đi xem thử?”
Trần Hạo khựng tay cầm đũa: “Xem nhà? Chẳng phải chỗ ở hiện tại rất ổn rồi sao?”
“Nhưng căn này nhỏ quá, sau này có con thì e là chật chội.” Tôi thăm dò.
Sắc mặt anh ta lập tức biến đổi: “Chuyện con cái không cần vội, áp lực tài chính cũng đâu nhỏ.”
Hừ, mua nhà cho tiểu tam thì lại chẳng thấy áp lực đâu!
“Ừm, vậy đợi thêm cũng được.” Tôi ngoài mặt đồng ý, trong lòng thì càng nhìn rõ bộ mặt thật ghê tởm của hắn.
Buổi chiều, tôi lấy cớ đi vệ sinh rồi cố tình đi ngang quầy lễ tân.