9
Chu Minh mở to mắt, kinh ngạc.
Anh ta luôn tưởng tôi chỉ là một kiểm sát viên suốt ngày vùi đầu vào án, không biết gì về chuyện kinh doanh.
Anh ta càng không biết – công ty mà anh ta hãnh diện là “tay trắng dựng nên”, lại được cha tôi âm thầm hậu thuẫn.
Năm đó, vì thấy anh ta có chí, cha tôi mới gật đầu chấp thuận hôn sự, rồi lặng lẽ chống lưng cho anh ta gây dựng sự nghiệp.
Những chuyện đó, tôi chưa từng nói ra,
chỉ để giữ lại cho anh ta chút lòng tự trọng cuối cùng.
Không ngờ, thứ tôi nuôi dưỡng suốt bao năm lại là một con sói trắng mắt.
Luật sư tiếp tục:
“Công ty Chu thị có được ngày hôm nay, không thể tách rời sự đóng góp to lớn của bà Thẩm Du.”
“Giờ đây, hành vi phạm tội của bị cáo đã khiến công ty tổn thất nghiêm trọng, đứng bên bờ vực phá sản.”
“Với tư cách là bên gây lỗi chính, bị cáo phải chịu toàn bộ trách nhiệm pháp lý và dân sự.”
“Do đó, chúng tôi yêu cầu:
Bị cáo Chu Minh rời khỏi hôn nhân mà không mang theo bất kỳ tài sản nào, đồng thời bồi thường tổn thất tinh thần cho bà Thẩm Du với số tiền 5 triệu nhân dân tệ.”
Chứng cứ đầy đủ. Không thể chối cãi.
Chu Minh hoàn toàn sụp đổ.
Ngay khi tòa chuẩn bị tuyên án về việc phân chia tài sản,
luật sư của tôi lại bất ngờ đệ trình một bằng chứng mới.
Đó là một bản hợp đồng ủy thác tài sản ở nước ngoài.
Người thụ hưởng – là Tô Mạn.
Nguồn tiền – chính là số tiền mà Chu Minh đã lén rút từ tài khoản công ty suốt một năm qua.
Hóa ra, anh ta không chỉ muốn mượn cơ thể tôi sinh con.
Mà còn định “rút ruột” công ty, rút luôn cái nhà này, rồi cao chạy xa bay với tình nhân.
Tình huynh đệ gì chứ?
Ngay từ đầu, tất cả chỉ là một cú lừa.
Khi bản chứng cứ được trình ra trước tòa, phòng xử án bỗng im lặng đến kỳ lạ.
Chu Minh chết lặng nhìn tôi.
Có lẽ… anh ta chưa từng nghĩ rằng mọi âm mưu bí mật như thế… tôi cũng có thể lật ra sạch sẽ.
Hắn ta mặt cắt không còn giọt máu, bắt đầu lắp bắp biện minh.
“Không… không phải tôi! Không phải của tôi!”
“Là Tô Mạn! Tất cả đều là cô ta ép tôi làm! Cô ta dùng đứa con để uy hiếp tôi!”
Tô Mạn – từ nãy đến giờ vẫn im lặng – bỗng dưng bật cười lạnh lẽo.
“Chu Minh, anh đúng là một thằng hèn.”
Cô ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào vị thẩm phán, trong mắt không còn là nước mắt, mà là thù hận điên cuồng.
“Thưa quý tòa, tôi nhận tội. Nhưng tôi có chứng cứ mới cần cung cấp.”
Cô ta lấy từ tay luật sư một chiếc USB.
“Trong này là toàn bộ đoạn ghi âm và tin nhắn giữa tôi và Chu Minh trong hai năm qua.”
“Nó ghi lại cách anh ta từng bước lên kế hoạch, thuyết phục tôi, chuyển tài sản, vạch ra một ‘kế hoạch thuê tử cung hoàn hảo’.”
“Anh ta nói yêu tôi. Anh ta nói Thẩm Du chỉ là bàn đạp cho sự nghiệp. Chờ lấy được mọi thứ mình muốn rồi sẽ đá cô ta không thương tiếc.”
Lời khai của Tô Mạn vạch trần hoàn toàn âm mưu thâm độc của Chu Minh,
đồng thời khiến tôi thấy rõ chân tướng thật sự của người đàn ông từng nằm trong tim mình.
Thì ra, tình yêu tôi trao… trong mắt anh ta, chỉ là một lỗ hổng có thể lợi dụng.
Anh ta nghĩ tôi chỉ là một con mọt sách khô khan, sống chết vì lý lẽ, không biết uyển chuyển.
Nhưng anh ta đã lầm.
Sự nguyên tắc của tôi – không chỉ để bảo vệ người khác, mà còn để bảo vệ chính mình.
Tại tòa, một đoạn ghi âm trong USB được phát lên.
Đó là giọng Chu Minh – ngọt như rót mật.
“Mạn Mạn à, chờ thêm một chút thôi. Chờ anh rút được hết tài sản bên chỗ Thẩm Du, chúng ta sẽ sang nước ngoài sống. Lúc đó… sẽ không ai cản được tụi mình nữa.”
Mặt nạ cuối cùng của Chu Minh đã bị xé toạc.
Hắn ta ngã quỵ trên ghế bị cáo, không còn lời nào để nói.
10
Không lâu sau khi vụ ly hôn kết thúc, phiên tòa hình sự xử Chu Minh và Tô Mạn chính thức diễn ra.
Tôi – với tư cách là nạn nhân trực tiếp, có mặt tại phiên tòa.
Tội danh của Tô Mạn được công bố từng mục:
• Hành nghề y trái phép
• Làm giả hồ sơ y tế
• Buôn bán nội tạng người trái phép
Tội nào… cũng đủ để cô ta ngồi tù dài hạn.
Luật sư bên cô ta vẫn cố gắng bào chữa, nói rằng cô ta vì yêu mà mù quáng.
Nhưng phía kiểm sát phát đoạn ghi âm giao dịch của cô ta với các “khách hàng”.
Trong đoạn ghi âm, giọng Tô Mạn trơn tru, lạnh lùng, thuần thục như một dân buôn chuyên nghiệp.
“Mẻ trứng này chất lượng đảm bảo, chủ nhân là kiểm sát viên cấp cao, gen tốt miễn bàn.”
“Ba triệu, không bớt một xu.”
Nghe đến đó, Tô Mạn sụp xuống trong vành móng ngựa, mặt trắng bệch, chẳng còn một chút sức sống.
Còn Chu Minh, với vai trò đồng phạm, cũng không thoát khỏi trừng phạt.
• Làm giả con dấu và giấy tờ của cơ quan nhà nước