“Còn tin nóng hơn nữa này!” Tiểu Vũ tiếp lời, “Bạn tớ nói Chu Dục Thành giờ đang theo đuổi một đồng nghiệp nữ mới vào công ty, là cô bé vừa tốt nghiệp.”
“Chia tay chưa bao lâu mà đã thế rồi?” Tôi bất lực thốt lên.
“Mới một tuần thôi!” Tiểu Vũ tức giận, “Loại đàn ông này thì bao giờ chẳng thế, chưa bao giờ thiếu đàn bà quanh mình.”
Kết thúc cuộc gọi, tôi chìm vào suy tư.
Việc Chu Dục Thành và Tô Thanh Vũ chia tay thật ra không nằm ngoài dự liệu của tôi.
Mối quan hệ vốn dĩ đã chẳng lành mạnh, dựng trên nền tảng lừa dối và tính toán, thì làm sao bền vững được?
Hơn nữa, những kẻ từng cùng nhau làm chuyện xấu, khó mà thật lòng tin tưởng nhau.
Tô Thanh Vũ lo rằng hắn sẽ phản bội mình giống như từng phản bội tôi. Còn Chu Dục Thành thì lại nghi ngờ động cơ thật sự của cô ta.
Một khi chịu áp lực từ bên ngoài, phản ứng đầu tiên của họ không phải đồng lòng chống lại, mà là quay sang trách móc lẫn nhau.
Loại tình cảm này, vốn định sẵn chẳng thể đi xa.
Còn việc Chu Dục Thành nhanh chóng tìm được mục tiêu mới, tôi cũng chẳng bất ngờ.
Hắn chưa bao giờ biết nhìn lại bản thân, chỉ luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Trong mắt hắn, chia tay tôi là vì tôi quá nhỏ nhen, chia tay Tô Thanh Vũ là vì cô ta quá phiền phức.
Còn cô gái tiếp theo, e rằng rồi cũng sẽ bị hắn bỏ rơi vì một lý do nào đó.
Nghĩ vậy, tôi bỗng thấy thương hại cho cô gái non nớt đang bị hắn nhắm tới.
Chắc cô ấy vẫn chưa nhận ra mình đang đối diện với loại người thế nào.
Nhưng thôi, tất cả chẳng còn liên quan đến tôi.
Tôi có cuộc sống riêng cần tiếp tục.
Dạo gần đây, tôi vẫn luôn cân nhắc chuyện đổi việc.
Mặc dù sóng gió đã qua, nhưng dư âm của sự việc kia vẫn ít nhiều ảnh hưởng đến hình ảnh của tôi trong công ty.
Hơn nữa, tôi cũng muốn đổi môi trường, để thật sự khép lại quá khứ.
Đúng lúc có một headhunter liên hệ, nói có một vị trí tốt, lương cao hơn hiện tại 30%, chức vụ cũng cao hơn.
Tôi quyết định thử đi phỏng vấn.
Cuộc phỏng vấn diễn ra rất thuận lợi. Sếp mới là một phụ nữ hơn bốn mươi, vừa có khí chất, vừa chuyên nghiệp.
“Cô Lâm, hồ sơ của cô rất ấn tượng.” Bà nhìn tôi nói, “Nhưng tôi hơi tò mò, vì sao lại muốn đổi việc?”
Tôi suy nghĩ một chút, rồi thẳng thắn: “Trải qua vài chuyện, tôi muốn thay đổi môi trường, bắt đầu lại từ đầu.”
“Là chuyện tình cảm sao?” Bà hỏi thẳng.
Tôi hơi ngạc nhiên trước sự trực tiếp ấy, nhưng vẫn gật đầu: “Xem như vậy.”
“Tôi hiểu.” Bà mỉm cười, “Có lúc, rời xa một môi trường khiến mình không hạnh phúc, đúng là lựa chọn tốt nhất.”
18
“Tôi… tôi hơi lo.” Tôi ngập ngừng, “Liệu có vì vậy mà bà có thành kiến với tôi không?”
“Tại sao phải có thành kiến?” Bà phản bác, “Chuyện tình cảm ai mà không trải qua. Quan trọng là cách đối diện. Từ cách cô xử lý, tôi thấy cô là người có nguyên tắc.”
“Cảm ơn bà đã thấu hiểu.”
“Hơn nữa,” bà tiếp lời, “tôi luôn đánh giá cao những người biết giữ nguyên tắc. Trong môi trường làm việc, nguyên tắc còn quan trọng hơn cả năng lực.”