1
Đám cưới ở kiếp này, chị tôi vẫn giống hệt kiếp trước — kéo tôi và chồng ra chê bai không ngớt, trong miệng chẳng có lời nào dễ nghe.
“Cưới có chút mà làm như công chúa xuất giá, năm kia chị cưới có thấy tụi em tặng nổi cái phong bì vài vạn đâu.”
“Dù chồng em có tiền thì cũng đừng phung phí vì sĩ diện, chi bằng cho thêm hai mươi vạn tiền sính lễ, giữ lại trong nhà còn hơn mời mấy người chẳng liên quan tới ăn uống!”
“Con gái lấy chồng rồi đúng là nước đổ đi, chẳng còn tí hiếu với cha mẹ…”
Tôi, chồng là Cố Cảnh Hòa, và cả bố mẹ chồng đều cố giữ nụ cười, nhưng ai nấy đều khó xử.
Từ nhỏ chị luôn bắt nạt tôi, bố mẹ lại bênh chị, tôi quen chịu đựng rồi. Kiếp trước tôi cũng cố nín nhịn không phát tác.
Nhưng lần này thì khác.
Tôi đã chếc một lần, sống lại chẳng lẽ để tiếp tục bị chị làm nh:ục?
“Tô Hiểu Ninh, tiền trong nhà tôi mà dùng để nuôi chị, thì rốt cuộc tôi là em chị hay là mẹ chị hả?”
Tôi mặc bộ sườn xám đỏ thắm, hai tay chống hông, đôi mày liễu dựng lên — lần đầu tiên dám phản bác lại.
Cả chị và ba mẹ đều sững người, không ngờ tôi dám cãi.
Một lúc sau, chị nhăn mặt nói: “Chị chỉ nói đùa thôi, em cần gì phải căng?”
“Với lại chị nói sai chỗ nào? Cưới xin chỉ là hình thức, đàn ông mà thật lòng thì đưa sính lễ năm chục, trăm vạn cũng chẳng tiếc. Còn loại giả dối thì mười, hai mươi vạn cũng tiếc rẻ!”
Tôi không nhịn nữa, đáp lại thẳng thừng:
“Thế lúc chị lấy chồng, anh rể đưa được mấy vạn sính lễ? Còn chị mang về nhà bao nhiêu tiền? Hôm nay anh rể không đến, chị kể cho mọi người nghe xem nào!”
Câu nói của tôi khiến chị hoàn toàn mất kiểm soát.
Chị đ;ập ly rư;ợu xuống bàn, gào lên đi;ên d;ại:
“Con đ;ĩ hư hỏng kia, mày còn dám hỏi tao? Cảnh Hòa và ba mẹ anh ta đối xử với mày tốt thế mà mày còn lăng nhăng bên ngoài, làm ra chuyện ô nhục, cuối cùng cả nhà tao phải che giấu giúp mày! Mày đúng là chó cắn Lữ Động Tân, không biết ơn!”
2
Vừa nghe những lời đó, không khí trong lễ cưới lập tức đóng băng.
Khách khứa, MC, thậm chí nhân viên phục vụ đều dựng tai lên — đây đúng là một vụ bê bối lớn!
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Bố mẹ tôi cũng không nói gì, giống như ngầm thừa nhận lời chị.
Không ai tin người nhà lại bịa đặt trong đám cưới của cô dâu cả.
Nhưng chị tôi chính là như vậy — từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tôn trọng tôi, lấy việc bắt nạt, trêu chọc, làm tôi xấu hổ làm niềm vui.
Tôi nhớ hồi mới học cấp hai, hai chị em cùng tắm. Chị giả vờ ngất, tôi sợ quá, chạy ra gọi bố mẹ.
Khi họ chạy tới, chị đã mặc quần áo tử tế, ngồi nói chuyện video với bạn học:
“Các cậu xem này, em gái tớ thích c;ởi tru:ồng trong nhà lắm, không mặc gì cả. Thanh Thanh, mau chào anh chị đi nào!”
Tôi tức đến suýt ngất, chị chỉ cười: “Chị đùa tí thôi, cho thấy hai chị em thân thiết thế nào mà! Ai ngờ em lại không biết xấu hổ, chạy ra tr;ần như nhộng.”
Hai hôm sau, chị kéo mẹ đi mua cho tôi một chiếc váy trắng để xin lỗi.
Tôi cảm động, vui vẻ mặc váy đi học.
Ai ngờ bạn học nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, còn cười thầm. Cuối cùng cô giáo chủ nhiệm kéo tôi vào nhà vệ sinh, đưa cho tôi băng vệ sinh:
“Thanh Thanh, con bị hành kinh mà không biết à?”
Lúc đó tôi mới phát hiện — sau váy dính mấy v;ệt đỏ. Là chị cố ý bôi lên!
Tôi khóc chạy về nhà, chị vẫn cười tươi:
“Thấy em buồn mấy hôm, chị chỉ đùa chút cho vui thôi, sao lại khóc nữa?”
Bố mẹ không những không bênh tôi, mà còn m;ắng:
“Tự mặc mà không soi gương, ai bảo bất cẩn?”
“Chút trò đùa thôi mà cũng giận, chẳng ra làm sao!”
“Đi xin lỗi chị đi!”
Họ đâu biết, “trò đùa nhỏ” đó khiến tôi bị bạn bè ch;ế gi;ễu suốt ba năm!
3
Những ký ức đó ùa về, trùng khớp với giây phút hiện tại.
Tôi cười lạnh, nhìn thẳng vào chị:
“Chị nói tôi lăng nh;ăng, mang tiếng xấu? Là thật hay là lại đang đùa?”
Một vài người thân bên nhà gái biết chị hay “đùa quá trớn”, liền khuyên:
“Hiểu Ninh, giờ không phải lúc nói đùa đâu, đừng gây chuyện nữa, chẳng buồn cười chút nào đâu.”
Cảnh tượng này hoàn toàn khác với tưởng tượng của chị, khiến chị bực bội:
“Tôi và em gái thân nhau lắm, hay đùa nhau, nhưng tôi biết giới hạn chứ, có chuyện nào tôi nói đùa bao giờ?”
Chú rể Cố Cảnh Hòa rất lúng túng, nhưng anh vẫn nắm tay tôi, nói dõng dạc:
“Tôi tin Thanh Thanh. Sáu năm yêu nhau, tôi hiểu cô ấy — cô ấy là người ngoan ngoãn, trong sạch.”
Có anh nói vậy, bố mẹ chồng cũng đứng về phía tôi.
Tôi càng thêm vững vàng, không hề sợ hãi.
“Hiểu Ninh, chị nói rõ đi, đó là nói đùa hay là thật? Nếu không nói rõ, đừng trách tôi đoạn tuyệt, coi như không còn chị em gì nữa.”
Tôi dồn ép đến cùng.
Ba mẹ tôi lập tức nổi giận.
Mẹ xông tới định tát tôi, may mà Cảnh Hòa kịp ngăn lại.