1
Trong buổi livestream, Lý Hân Y đỏ mặt xấu hổ.
“Đều là ý của anh Kỷ đấy ~” Cô ta làm nũng, “Anh ấy nói giữa vợ chồng phải có chút thú vị…”
Bình luận bùng nổ:
[Chỉ có người thừa kế nhà họ Kỷ mới xứng với Hân Y nhà chúng ta!]
[Tôi xem đoạn video xe rung ba lần rồi!]
[Kỷ Hách Nam đăng weibo rồi! Ngọt quá trời!]
Tôi run rẩy mở weibo ra.
Trong tấm ảnh tuyên bố yêu đương đó, người đàn ông đang ôm cô ta, cúc tay áo vest vẫn là do chính tôi cài cho anh ta sáng nay.
Bình luận chạy vèo vèo.
MC cũng bắt trend, mở weibo lên cho mọi người xem.
Động tĩnh quá lớn.
Khiến cả weibo sập vài phút.
Kỷ Hách Nam đăng: [Xin lỗi đã chiếm dụng tài nguyên công cộng, tôi luôn thích Hân Y, @Lý Hân Y.]
MC “ồ” lên một tiếng, đoạn phỏng vấn tiếp theo cực kỳ sinh động.
Lý Hân Y cũng phối hợp vô cùng ăn ý, thỉnh thoảng còn ngượng ngùng kể vài chuyện ngọt ngào giữa cô ta và Kỷ Hách Nam.
Tất cả… đều là theo đúng lộ trình mà tôi đã sắp xếp cho Lý Hân Y.
Thậm chí, lượng fan của cô ta cũng tăng thêm cả triệu người sau biến cố này.
Một cú lội ngược dòng.
Gần như hoàn hảo.
Trợ lý nhìn tôi.
Do dự một hồi mới mở miệng: “Chị Giang… Kỷ tổng anh ấy…”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Cảm giác tức nghẹn trong ngực phả ra vài lần.
Mỉm cười xua tay với cô ấy: “Em ra ngoài trước đi, chị muốn ở một mình một lát.”
Cô ấy định nói gì đó, lại thôi.
Thấy bộ dạng tôi lúc này, không khuyên được gì nữa.
Cô ấy biết tôi và Kỷ Hách Nam là vợ chồng.
Trước đây, cô ấy hay nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ:
“Chị Giang, sao chị giỏi thế, lại còn lấy được người chồng tốt như vậy…”
Lần này…
Chắc cô ấy cũng không biết nên nói gì để an ủi tôi.
Dù sao thì đến cả tôi cũng không ngờ được.
Chuyện như vậy, thì phải làm sao để bào chữa cho Kỷ Hách Nam đây?
2
Kỷ Hách Nam về nhà lúc nửa đêm.
Mệt mỏi phong trần.
Anh ta ném chìa khóa xe vào kệ giày, tháo cà vạt: “Vợ ơi, mai anh phải đi công tác.”
“Em ở nhà một mình, có việc gì thì gọi cho Tiểu Trương, anh về sớm thôi.”
Thấy tôi không trả lời.
Anh ta thả cà vạt xuống đất, “Giang Duy, sao em không nói gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta: “Công tác… đi Hải Thành à?”
Anh ta cau mày: “Sao vậy, không vui à?”
Tôi không nhịn được châm chọc: “Tôi nên vui mừng vì chồng mình vừa cưới tình nhân mới à, Kỷ Hách Nam?”
Kỷ Hách Nam sững người, sau đó bật cười khẽ: “Giận rồi à?
“Ghen à?
“Đừng giận.”
Anh ta ôm vai tôi, dịu dàng dỗ dành: “Em ấy là đàn em cũ, anh chỉ giúp chút thôi.
“Coi như diễn một vở kịch, sóng gió qua rồi, sẽ chẳng ai nhớ đâu.”
“Được không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Không nói gì.
Không khí trong phòng đặc quánh lại.
Kỷ Hách Nam nhíu mày, hơi khó chịu: “Giang Duy, đừng làm loạn nữa.”
Giọng nói anh ta mang theo cảnh cáo.
Như thể nếu tôi nói thêm một câu, sẽ thành vu khống vô lý.
Đã không thể nói lý… thì khỏi cần nói nữa.
Tôi quay người bước đi.
Đóng sập cửa phòng ngủ, cách anh ta ở bên ngoài.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng rầm.
Nghe như có ai đá ngã ghế.
Anh ta gằn giọng tức giận: “Lý Hân Y chẳng phải nghệ sĩ dưới trướng em à?!”
Yên tĩnh một hồi lâu, cửa phòng ngủ bị gõ.
Giọng anh ta rất gần: “Giang Duy, anh không muốn cãi nhau với em.”
“Đừng làm quá lên nữa, anh chỉ giúp cô ấy một lần thôi.”
Trong bóng tối.
Tôi tháo nhẫn cưới ra.
Giọng rất nhẹ: “Kỷ Hách Nam, ly hôn đi.”
3.
Âm thanh bên ngoài im bặt vài giây.
Cuối cùng là một tiếng thở dài: “Giang Duy, đừng làm ầm lên nữa được không?”
“Ly hôn không phải chuyện đùa. Hân Y là con gái, nếu ly hôn rồi thì chẳng làm được gì, em so đo với cô ấy làm gì?”
Buồn cười là, đến giờ phút này mà Kỷ Hách Nam vẫn nghĩ tôi đang ganh tỵ với Lý Hân Y.
Còn anh ta thì chẳng có lỗi gì cả.
Tôi không muốn nói thêm câu nào với anh ta nữa.
Qua cánh cửa.
Tôi nghe thấy điện thoại Kỷ Hách Nam đổ chuông.
Anh ta đi xa một chút để nghe máy.
Lờ mờ nghe được giọng dịu dàng: “Chờ chút nữa, anh sẽ về ngay.”
Không hiểu sao.
Tôi bấm số của Lý Hân Y.
Quả nhiên.