8、
Có lẽ là tiếng kêu khóc tuyệt vọng của mẹ, hoặc cũng có thể tiếng ầm ĩ khi tôi và cha vật lộn quá lớn, tóm lại đã đánh thức Lục Khởi Niên – người sống ngay phòng bên cạnh.
Tôi lần đầu biết đến hắn là lúc khai giảng năm học mới.
Hắn chuyển vào lớp tôi, ngồi ngay sau lưng tôi.
Nói thật thì lúc đầu chúng tôi chẳng ưa gì nhau.
Tôi ghét loại con trai ồn ào, hay gây sự. Một tháng hắn không bị gọi phụ huynh vì đánh nhau hai lần thì cũng ba lần.
Còn hắn cũng chẳng ưa gì kiểu học sinh cắm đầu vào sách vở, lạnh nhạt như tôi.
Thành ra, dù là bạn cùng bàn trước sau, chúng tôi cũng chẳng mấy khi nói chuyện, thậm chí đến tận đêm đó tôi mới biết thì ra hắn ở sát vách nhà mình.
Nhưng rồi, chính từ biến cố hôm ấy, chúng tôi bắt đầu xích lại gần nhau.
Hắn trèo cửa sổ nhảy vào, đứng chắn trước mặt tôi.
Mười tám tuổi, cao lớn, vai rộng, nhờ luyện thể thao nên toàn thân rắn chắc.
Hắn chẳng mất bao sức đã khống chế được cha tôi.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ghen tỵ – tại sao tôi không phải đàn ông?
Đàn ông thật dễ dàng mà cao to khỏe mạnh, thật dễ dàng để vùng lên phản kháng.
Sau đêm đó, cha mẹ tôi cuối cùng cũng ly hôn.
Tôi vốn tưởng mình sẽ thấy vui, nào ngờ về sau, mẹ lại thường xuyên oán trách tôi.
Bà nói: “Dù sao ông ta cũng là cha ruột của mày, sao mày nỡ đối xử với ông ta như vậy?”
Cuộc sống đúng là nực cười.
Từng có lúc, tôi yêu mẹ vô cùng, hết lần này đến lần khác muốn cứu bà khỏi khổ ải.
Bao lần lao lên che chắn trước mặt bà, dẫu chẳng thể bảo vệ được bà, nhưng mỗi khi nắm đấm giáng xuống thân thể tôi, tôi chỉ nghĩ: “Tôi đau rồi, thì bà sẽ không đau nữa.”
Tôi đã yêu bà đến thế, yêu đến mức mang trong lòng mặc cảm rằng sự tồn tại của mình chính là tội lỗi.
Ấy vậy mà sau cùng, bà lại quay sang trách ngược tôi – rằng tôi quá nhẫn tâm với cha mình, rằng tôi là đứa con bất hiếu.
Nhưng… người phụ nữ từng rơi lệ trước mặt tôi, từng nói: “Nếu không vì mày, tao đã ly hôn với ông ta từ lâu rồi” – thì là ai?
Con người vốn dĩ hay thay đổi.
Mẹ bảo thuở bé rất yêu tôi, nhưng ký ức tôi giữ lại chẳng phải yêu thương, mà chỉ là khuôn mặt đẫm lệ, ánh mắt bất lực xen lẫn hằn học nhìn tôi:
“Nếu không vì mày, tao sao lại thành ra thế này…”
Lục Khởi Niên cũng từng nói hắn yêu tôi.
Nhưng chính hắn lại phản bội trắng trợn, để rồi làm tôi thương tích khắp người, tâm hồn nát tan.
Tôi thà thừa nhận rằng mình không hề yêu đứa trẻ trong bụng này.
Bởi tôi không muốn có một ngày, sự yếu mềm của tôi lại biến thành nỗi hối hận, khiến nó cảm nhận được, để rồi cả đời sống trong dằn vặt, tự trách và đau khổ.
Tôi nằm trong bệnh viện, sau khi tiêm mũi thuốc đình chỉ thai.
Đứa trẻ trong bụng vẫn còn cựa quậy.
Tim tôi quặn thắt, chua xót đến nghẹt thở.
Tôi mở mắt nhìn, đứa bé đang chết dần trong cơ thể mình.
Hận ý không sao kìm nén, trào lên lồng ngực.
Tôi hận chính mình – hận mình là một người mẹ tàn nhẫn và dơ bẩn.
Nhưng tôi càng hận kẻ đã đẩy tôi đến bước đường này.
Tại sao tất cả đau khổ đều phải do mình tôi gánh chịu?
Chỉ khi tất cả cùng nhau đau đớn đến tận cùng, mới coi như là giải thoát.
9、
Khi Lục Khởi Niên hốt hoảng lao đến bệnh viện, mặt hắn tái nhợt, tôi đang ngây dại nằm trên giường.
Giọng hắn run rẩy:
“Gia Nghi… em đang lừa anh đúng không? Đều là lỗi của anh, đừng lấy chuyện này ra dọa anh được không?”
Hắn sợ hãi nhìn chằm chằm bụng tôi.
Trong sự dìu đỡ của Hòa Hòa, tôi gắng gượng chống tay ngồi dậy, đưa tay về phía hắn:
“Lục Khởi Niên, anh sờ đi, nó vẫn còn đang động đấy.”
Có lẽ thuốc bắt đầu phát tác, bụng tôi co rút, đứa nhỏ đạp càng rõ rệt.
Hắn run rẩy đặt tay lên bụng tôi, đôi mắt lập tức đỏ hoe, ánh lệ lóe sáng.
Hắn dè dặt ngước nhìn tôi, giọng khẩn cầu:
“Gia Nghi… anh sai rồi, anh có lỗi với em. Về sau đừng lấy con ra đùa như thế nữa, được không?”
Hắn vẫn ngây ngốc nghĩ rằng tôi đang nói đùa.
Tôi cũng ước tất cả những ngày vừa qua chỉ là một cơn ác mộng, hoặc trò đùa độc ác nào đó.
Nhưng hiện thực lại tàn khốc đến thế.
Tôi nhìn hắn, giọng sắc lạnh:
“Không có về sau nữa.”
“Gia… Gia Nghi…” – hắn bắt đầu lắp bắp.
Tôi khẽ cười lạnh, giọng cay nghiệt:
“Tôi vẫn còn nhân từ hơn anh đấy. Dù sao anh cũng là cha ruột của đứa bé này, chí ít cũng nên tiễn nó đoạn đường cuối cùng.”
Tôi dồn sức ép chặt tay hắn lên bụng mình.
Đúng lúc đó, đứa bé lại mạnh mẽ đạp vào thành bụng.
Tôi cố nhịn cơn đau thắt co giật, ngẩng đầu nhìn hắn, bốn mắt giao nhau.
Tôi khẽ thì thầm:
“Nhìn đi, nó đang chào tạm biệt anh đấy.”
Bàn tay Lục Khởi Niên như bị bỏng, lập tức rụt mạnh về, đôi mắt trừng lớn, tràn đầy thương tổn không thể tin nổi: