1.
Lúc đồng ý thì sảng khoái lắm.
Nhưng khi chống người dậy, nhìn đống vải vụn vương vãi đầy đất, ta vẫn thấy hơi bực mình.
Không che được thân thể, ta dứt khoát không che nữa.
“Ngươi lại xé rách một bộ y phục của ta rồi.”
Minh Kính đứng trước gương đồng mặc áo tăng.
Đôi môi ban nãy vừa hôn ta, giờ đang niệm kinh.
Ta nhìn chằm chằm vào lưng chàng, muốn dùng ánh mắt thiêu đốt một cái lỗ trên tấm lưng đang căng cứng kia, để xem trong lòng chàng rốt cuộc đang nghĩ gì.
“Sao lúc ngủ với ta, ngài không niệm kinh?”
Ngón tay chàng khựng lại.
"Ngài thất hứa rồi." Ta cố chấp bồi thêm một câu.
“Rõ ràng nói là lần cuối, lại đòi thêm hai lần.”
Minh Kính rốt cuộc cũng xoay người lại, trong đôi mắt màu vàng kim thoáng hiện vẻ chán ghét nhàn nhạt.
“Cút.”
Lần nào chàng cũng nói câu này.
Nhưng cứ chưa quá ba ngày, chàng lại tìm đến ta.
Trăm năm qua đều trôi qua như thế.
Ta không hiểu.
Ma tộc muốn ngủ thì ngủ, muốn g i ế c thì g i ế c.
Chẳng bao giờ khẩu phật tâm xà, nghĩ một đằng nói một nẻo như chàng.
“Bạch Nhiễm là ai?”
“Ngươi không cần biết.”
“Nàng ấy tốt hơn ta sao?”
Minh Kính không đáp, chỉ đem chuỗi phật châu thường ngày dùng trói ta đeo lại vào cổ tay.
Đôi mắt vàng kim sau khi dục vọng thoái lui còn tĩnh lặng hơn cả mặt giếng cổ.
“Nàng ấy cắn ngài có đau hơn ta không?”
“Nàng ấy sẽ không cắn người.”
“Vậy ngài thích nàng ấy ở điểm nào?”
Minh Kính nhắm mắt lại, như đang cố nhẫn nhịn điều gì.
“Nàng ấy sạch sẽ.”
Ồ.
Ta bẩn.
Ta là ma, bò lên từ dưới Địa Uyên, toàn thân đều tỏa ra hắc khí.
Chàng tu Phật, tu thành chính quả thì ngay cả m á u cũng sẽ là màu vàng kim.
Nhưng bẩn hay không bẩn, ban nãy chẳng phải chàng cũng vùi mặt vào hõm cổ ta đó sao?
Đàn ông thật phức tạp.
Ta đi chân trần nhảy xuống khỏi đài sen, đi đến trước mặt chàng, kiễng chân cắn nhẹ lên dái tai chàng.
“Ta đi thật đấy nhé.”
Thời gian trăm năm, ma đan của ta ẩn ẩn đã có dấu hiệu đột phá.
Còn ở lại nữa, một khi tiến cấp, chàng cũng không cách nào che giấu ma khí thay ta được.
Ta không muốn bị đám danh môn chính phái đâm cho thành cái rổ.
Yết hầu chàng chuyển động, không đẩy ta ra.
Chàng giơ tay dùng chiếc áo tăng màu trắng ngà bọc kín người ta lại.
Ta nói một tiếng cảm ơn, đẩy cửa bước ra.
Gió đêm rất lạnh, nhưng không thổi tan được mùi đàn hương vương trên người.
Ta thích mùi hương này.
Không giống ở Địa Uyên, đến gió cũng mang mùi m á u tanh.
Lúc ta trốn ra khỏi đó, toàn thân đầy m á u bẩn.
Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Minh Kính ngồi bên hồ sen, ta còn tưởng là vị thần tiên trọc đầu nào.
Chàng sinh ra còn đẹp hơn cả tên ma nam tuấn tú nhất Địa Uyên, đẹp đến mức khiến ta muốn kéo chàng vào trong đầm sen lăn lộn một trận.
Nhưng chàng rất hung dữ, vừa giơ tay đã dùng phật châu trói nghiến ta lại.
Ta chớp chớp mắt, hiểu rồi.
Ta nhấc chân, móc lấy vạt áo tăng của chàng.
Nữ ma ở Địa Uyên nếu bị trói lại đều sẽ làm như vậy.
Chàng dường như rất tức giận, bóp chặt lấy cổ ta.
Vô tình hít phải một ngụm ma khí, chàng lại khựng lại.
"Ma tức chí thuần? Hoặc là..." Chàng lẩm bẩm một mình.